– Tín ăn nữa đi! – Ngữ Yên đưa bánh cho tôi.
Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, huống gì tôi không phải là anh hùng, và Ngữ Yên cũng đâu bắt tôi uống thuốc độc. Tôi đón chiếc bánh và mở hết công suất ăn đua cùng ba thằng còn lại. Hai cô bạn chỉ biết lắc đầu và cười trước vẻ háu đói của đám con trai.
– Áo Tín nè!
– Ngữ Yên mặc đi! – Tôi đáp chắc lừ.
– Thôi, Tín nhà xa, mặc đi không cảm lạnh.
– Không sao đâu, Tín con trai mà.
Ngữ Yên vẫn lắc đầu liên tục, ép tôi phải nhận lại chiếc áo khoác cho bằng được. Hoá ra cô nàng cũng “lì lợm” lắm chứ chẳng kém ai chút nào. Khoác tận vai cho tôi mới chịu. Tôi cúi người xuống, còn Ngữ Yên khẽ nhón chân lên. Ma lực của người con gái luôn là như thế, nó bắt con trai nhiều lúc phải nghe theo mà không có chút phản kháng.
– Ngữ Yên!
– …!
– Lần sau mặc áo mưa vào nhé, có mà nói không!
– Hì hì, Yên biết rồi, Yên thích ngắm mưa mà!
Tôi biết mà, Ngữ Yên cẩn thận như thế thì làm gì có vụ để quên như thằng hậu đậu được chứ. Ngữ Yên thích mưa, và tôi cũng cảm ơn sở thích ấy. Tối nay có lẽ là một cuộc vui, một kỉ niệm đẹp để kết thúc một ngày dài. Trong giây phút ấy, vết rạn sáng nay bỗng biến mất khỏi tâm trí tôi.
– Đưa Yên về nha Vũ!
– Dạ, biết rồi thầy!
Thằng Vũ không còn là thằng Vũ ngày nào bị Yên tránh mặt nữa. Giờ đây nó đã nhận ra tình cảm nó giành cho ai. Còn tôi, không hiểu rằng sau đêm nay, tôi có được cái nhìn rõ ràng như nó hay không?
– Thôi, nhìn hoài, thằng Vũ nó hứa rồi, đi về không muộn! – Nhân đen nhắc nhở tôi.
Ba chiếc xe đạp nhấn Pê- Đan lăn trong con đường ướt nước.Ánh đèn đường vàng chiếu sáng một con đường dài. Gió khẽ rít qua người, lạnh lắm, nhưng có gì đó ấm áp trong lòng. Bốn nụ cười tươi sáng loà đêm tối lạnh căm.
– Mày tính sao Tín?
– Sao là sao?
– Thằng Hoàng nó hỏi giữa Dung với Yên đó!
Tôi nghĩ ngợi một lúc, rồi phá lên cười. Nụ cười ấy hào sảng lắm. Cảm ơn Hoàng, bạn thân của tôi vì đã hỏi một câu hỏi trúng ngay tâm tư của chính bản thân tôi.
– Vẫn là Dung thôi! – Tôi thản nhiên trả lời.
– Chắc không?- thằng Hoàng hỏi lại.
– Không chắc lắm!
Lần này đám bạn trố mắt, không lẽ bao nhiêu lời dị nghị trong lớp học là đúng hay sao?
– Thế rốt cuộc là mày loạn quá chứ gì?
– Ơ cái thằng đen nhẻm kia, tao có phải như mày đâu!
– Thế là sao?
– Thì giờ vẫn là Dung, nhưng hình như không còn như trước nữa!
Tiếng thở dài não lòng , ánh đèn đường buồn hiu hắt lại chụp xuống bốn đứa. Cảm giác lạnh lẽo lại vang lên. Đó là những gì thật lòng mà tôi nghĩ, là những gì tôi cảm nhận. Chỉ khi nào đứng trước những người bạn tri kỉ, bạn mới chính là bạn, nói lên những điều bạn suy nghĩ. Dù đúng hay sai, chẳng sao cả, vì bạn sẽ nhận được những lời khuyên theo mọi hình thức. Dù cho thằng Nhân đen vẫn mắng tôi gay gắt, hay thằng Hoàng xỉa xói mọi điều, Nguyệt vẫn trầm ngâm thì tôi biết rằng bao nhiêu sự quan tâm lẫn ý tốt vẫn dành cho tôi cả. Bởi thế, tôi mới nói những gì mình nghĩ trong lòng ra, vì tôi lúc này mới chính là tôi.
– Thôi, não lòng, đạp nhanh còn về! – Nhân đen chán cảnh suy tư.
– Nhanh làm gì, tối nay mới có lần vui như thế này.
– Ừ, tối nay vui thật.
Thằng Hoàng thể hiện niềm vui của nó bằng những cái đảo xe hình zíc zắc, tôi đảo sau nó. Nhân đen không giữ nổi sự bình tĩnh trước sự khiêu khích, đảo theo, mặc cho Nguyệt la nó vì sợ. Cả bốn đứa lại cười tươi như chưa hề nhắc tới chuyện gì. Tuổi học sinh, đẹp và hồn nhiên làm sao.
CHAP 22: HAI Ổ BÁNH MÌ, VẪN ĐÓI!
Nếu như những gì tôi nghĩ hoặc nói đúng hơn là có chút “toan tính” trong con đường tình cảm, tôi vẫn nghiêng về Dung. Tuy rằng điều đó không thể xoá nhoà được vết rạn trong suy nghĩ về hai đứa. Có phải vì chúng tôi quen nhau rồi nảy sinh tình cảm quá nóng vội? Không hề, vì tôi biêt rằng, hai đứa tôi đến với nhau một cách thật lòng nhất. Không hề gượng ép hay nhận nhầm, đó là thứ tình cảm tự nhiên. Cái gì thuộc về tự nhiên hãy để nó tự nhiên phát triển.
Sáng hôm sau, tâm trạng vẫn còn lâng lâng vì niềm vui tối hôm qua, mặt tôi hớn hở bước vào lớp thì chạm mặt Dung ngay cửa:
– Ờ, ờ…buổi sáng tốt lành nhé! – Tôi chẳng biết nên ứng xử với Dung ra sao nữa.
– Ờ…Tín cũng vậy nhé! – Dung cũng đâu có khác gì tôi.
– …! – Tôi lướt qua Nàng, có chút gì đó của hai người dưng ngược lối.
– Tín này?
– Gì hả Dung?
– Hôm qua…!
– …?
– À, không…Dung hỏi Tín có bị ướt hay không ấy mà! – Rõ ràng Dung muốn hỏi tới chuyện khác.
– À, không, Tín chờ tạnh mưa rồi mới về mà!
Chỉ là những câu hỏi han xã giao như thế, và dù cho câu hỏi cuối cùng chỉ là một thứ thay thế, thì chí ít tôi cũng hiểu rằng, trong tâm trí Dung, Nàng vẫn không hoàn toàn gạt tôi ra vị trí đặc biệt. Tất nhiên, nụ cười nở ngay trên môi của tôi cũng như vậy. Nàng vẫn còn đặc biệt lắm.
Qua cơn đại nạn, bạn bè chúng tôi trở mặt lại “khốn nạn” như thường. Vừa vứt cái balo xuống bàn, tôi bị tụi nó lôi vào trò đỏ đen mạt sát.
– Giờ ba que ngắn mua bánh mì!
Đơn giản với chúng bạn, đó như là một thú vui tao nhã buổi sáng, nếu thiếu nó e rằng cả buổi học sẽ chẳng vui vẻ gì?
– Mày quên hôm nay nhóm mình phải trực nhật à?
– Cứ bỏ đi, nếu thằng nào hôm nay trực nhật mà rút trúng thì đổi ca!
Cuối cùng Nhân đen, Hoàng và Hưởng phải lết cái thân, móc cái bóp thất thểu đi ra ngoài mua bánh mì. Tôi gọi giật thằng Hoàng lại:
– Ê, Hoàng tao nhờ chút!
– Gì, nhờ gì nói lẹ lên! – Nó vẫn ấm ức vì xui xẻo buổi sáng.
– Mua thêm dùm tao một ổ bánh mì…!
– Cái gì, làm gì có…!
– Rồi, bạn bè mà so đo, tí vô tao trả tiền, nhớ không bỏ ớt nhé.- Tôi nháy mắt động viên nó.
– Rảnh, bình thường mày toàn xin ớt giờ lại không!
– Thôi, giúp đi, bữa nào tao bao mày nước mía.
Tôi ngọt giọng đem vật chất ra cám dỗ thằng bạn. Nó lắc đầu không hiểu tại sao thằng bạn của nó lại đổi khẩu vị theo một cách 180* như vậy? Thằng Hoàng nào biết rằng, ổ bánh mì đó nào đâu phải cho tôi.
– Đây, của mày, sáu ngàn thêm bốn ngàn nước mía nữa là mười chẵn.
– Đây, khổ tao, được thằng bạn mười ngàn cũng tính toán.
Tôi chộp luôn ổ phần của tôi, thêm một cái nữa nhanh chóng bước ra phía cửa lớp. Dung không có ở lớp thì theo lẽ thường sẽ là chiếc ghế đá quen thuộc. Thế nên tôi nhăm nhắm phía đích mà tiến tới.
– Bộp…!
Đầu mãi ngoái lại xem có thằng bạn nào để ý hay không, tôi va phải ai đó vừa đi ngang qua cửa lớp. Ngoái đầu lại, Ngữ Yên đang đứng trước mặt từ bao giờ. Không hiểu kiếp trước tôi bị cô nàng này ăn hiếp dữ lắm hay sao mà kiếp này phải va vào để trả thù không biết.
– Xin lỗi Yên nhé, tại Tín…!
Tôi định đưa hai tay phân trần, mà hai tay tôi cầm hai ổ bánh mì. Giữa đường, tôi khựng lại, chẳng khác nào con vịt đang xoè cánh.
– “Một con vịt xoè ra hai cái cánh”.
Ngữ Yên nhìn tôi phì cười:
– Sáng sớm đã ăn tận hai ổ bánh mì rồi!
– À, ừ…mới cướp được của thằng Phong mập đấy!
– Thế giờ Yên cướp lại Tín nhé- Ngữ Yên nháy mắt.
Thử hỏi trong tình cảnh này, một thằng con trai phải xử lí sao. Bản chất “ga- lăng” trong con trai luôn tiềm tàng, cộng thêm nụ cười như hút hồn, tôi bị thôi miên chìa cho Ngữ Yên một ổ. Ban đầu sực nhớ ra tính đưa ổ của Dung cho cô nàng, tôi nhanh chóng đổi tay.
– À, ổ này nhiều ớt nhé Yên!
Tôi vừa đưa, vừa khấn trời lạy đất cầu cho Ngữ Yên đừng có lấy, đừng có lấy nhé người dịu dàng.
– Cũng được, Yên thích ăn cay mà!
Ngữ Yên đón lấy trong sự ngỡ ngàng của tôi, chẳng hiểu Ngữ Yên e thẹn thường ngày đâu mất rồi. Cái bánh mì của tôi chưa kịp hưởng, chẳng khác nào miếng ăn đến miệng còn không được ăn.
– “Yên ơi là Yên, có biết Tín may mắn thế nào mới có ổ mì này không?”.
– Yên về trước nhé! – Ngữ Yên cứ cười mãi không thôi.
Tôi sực nhớ tới lời ông anh tôi có lần buột miệng ra nói câu gì đó không rõ, đại ý là con gái ăn cay thì hay ghen lắm. Tôi rùng mình nhìn Ngữ Yên. Không lẽ?
Đến khi Ngữ Yên đi vào lớp, tôi sực nhớ ra mình còn điều quan trọng hơn phải làm. Tôi đi hết hành lang, bước xuống bậc tam cấp. Đưa ánh mắt sang trái, Dung ngồi thẩn thơ một mình.
– Ơ, Tín…?- Nàng ngạc nhiên trước sự có mặt của tôi.
– Trốn ra đây ăn bánh mì, chứ đói quá! – Tôi giả bộ ngó lơ.
Tôi đưa cái bánh mì lên, há miệng thật to gây sự chú ý. Dung ngạc nhiên đưa mắt nhìn theo. Cá cắn câu rồi, tôi ngậm miệng lại tránh nuốt nhầm vật thể lạ bay ngang, hoặc trên trời rớt xuống, đưa cái bánh mì ngang miệng Nàng.
– Cho Dung nè!
– Ơ, Tín bảo…!
– Tín đùa đó, Tín ăn rồi…!
– Thế ổ bánh mì này…?
– Là giật của Phong Mập đấy!
– Thế Dung không ăn đâu! – Dung phụng phịu.
Tôi nhìn cái vẻ giận hờn con nít mà phì cười, hắng giọng, lên tiếng nghiêm trang:
– Cô nương có biết tại hạ khổ công cướp cái bánh mì này như thế nào không?
– Không thèm, cướp của Phong chứ gì?
– Tôi phải bóp cổ, thắt lưng buộc bụng…
– Á, á…không thèm.- Dung đưa hai tay bịt tai.
– Nhờ thằng Hoàng mãi mới mua cho đó!
Nở nụ cười không thể thánh thiện hơn, tôi đưa chiếc bánh mì cho Dung. Nàng lần này không còn “không thèm nữa”. Đón lấy chiếc bánh mì đưa lên miệng. Rồi bỗng hạ xuống, chia ra làm đôi.
– “Ăn kiêng à?”- Tôi tự hỏi mình.
– Của Tín nè?- Lần này Nàng đưa ngang miệng tôi.
– Tín ăn rồi!
– Xạo quá, mặt bí xị kìa!
Tôi cười gượng gạo, bái phục tài quan sát của cô nàng. Cả hai đứa chuẩn bị thưởng thức buổi ăn sáng.
– Khoan đã!
– Gì nữa?- Dung quay sang thắc mắc.
– Của Dung nhiều hơn.
Tôi cầm chiếc bánh của Nàng, đưa lên so rồi thừa cơ ngoạm một miếng thật to. Công nhận mình mưu mô lẫn tài trí quá.
– Á, á, giờ bên Tín to hơn kìa.
Dung cũng đâu chịu thua tôi, đáp lễ là nửa ổ bánh mì của tôi cũng mất đi một miếng. Tuy nhiên miếng cắn chắc cũng chỉ bằng một phần ba miếng của tôi cắn từ nửa ổ của Nàng chứ mấy. Cứ thế, hai người, một cái bánh mì, vừa ăn vừa đùa giỡn cho đến khi tiếng trống báo hiệu giờ sinh hoạt đầu giờ vang lên. Có lẽ, đây là sự thể hiện “tự nhiên” của tình cảm.
Vừa chạm mặt tôi ở lớp, đám bạn thằng nào thằng nấy vẻ gian manh in hằn trên từng lớp da mặt.
– Ghê ha, hai ổ bánh mì cho hai giai nhân.
– Ơ, cái này…!
Bình thường tôi là đứa đem lí lẽ bao biện dữ dội nhất. Nhưng hôm nay chúng nó nắm được thóp rồi thì cãi đi đâu được nữa. Tôi đuối lí đưa tay gãi gãi đầu. Chắc có lẽ thằng Hoàng khai ra tôi mua thêm một ổ. Và chúng nó cũng chứng kiến Ngữ Yên cướp ổ bánh mì trên tay tôi. Anh hùng khó qua ải mĩ nhân.
– Đói quá run hả em?- Thằng Hà chưa buông tha.
– Ăn rồi, đói gì nữa bạn hiền…! – Tôi giăng mật ngọt cầu xin bạn bè rộng lượng.
– Ăn gì, hai ổ cho hai đứa thì ăn gì?
– Ơ, Dung chia tao nửa ổ?
– Đáng lẽ phần mày là một ổ. Giờ chỉ được ăn nửa ổ, vậy nửa ổ kia đâu?
Kiên cận nhấc gọng kính đầy nham hiểm. Tôi bắt đầu sợ những con người mưu trí rồi đấy. Bình thường tôi coi nó là quân sư quạt mo trong mọi vụ toan tính, thế mà hôm nay, tài trí Gia Cát của nó lại dùng để phản lại tôi. Phép tính đơn giản như thế, con nít cũng biết, cơ mà tôi giả ngu ngơ.
– Giờ sao, nước mía hay gì đây?- Bọn bạn gạt tôi qua một bên rồi họp bàn.
– Ơ, thôi, đừng uống, trời lạnh đau họng lắm!
– Một chầu… – Thằng Hoàng tranh thủ trả thù để thoả mãn kèo xui lúc sáng.
– Thôi mà Hoàng đẹp trai, Hoàng hot boy…
– Hai chầu…- Nó vẫn cứng rắn.
– Thôi mà…!
– Ba chầu…!
– Tao xin mày đấy!
– Dung ơi.!
Tôi tá hoả tam tinh, mặt mày xám nghịt lại. Dung quay lại theo tiếng gọi, nhìn xuống dưới lớp chẳng hiểu đám chúng tôi đang giở trò gì?
– Giờ nước mía hay để tao lên kể cho Dung?- Thằng Hưởng nhận nhiệm vụ đe doạ thay thằng Hoàng.
– Tôi lạy mấy ông thần tái sinh…!
– Nước mía hay là Dung?
Tất nhiên là Dung quan trọng hơn, thế mà tôi ngậm ngùi thốt ra:
– Nước mía, nhưng một chầu thôi đấy.
Đám bạn tôi oà lên sung sướng, rồi hí hửng kéo nhau ngồi xuống trật tự trong cái nhìn soi mói chờ chực ghi lỗi của thằng Hải. Còn riêng cá nhân tôi, không thể hoà chung niềm vui của mấy thằng bạn được. Mặt tôi ủ rũ suốt cả buổi học.
– Dung ơi! – Thằng Hà gọi tên Nàng trong lúc cả lớp lật đật chuẩn bị bước ra về.
– Gì vậy Hà?
Tôi nhăn mặt giơ nắm đấm hù doạ thằng bạn. Chẳng lẽ tụi nó không thèm kèo nước mía của tôi mà phá vỡ giao ước.
– Hôm nay nhóm mình mở tiệc, có chủ xị hẳn hoi, Dung đi nhé.
Thằng Hà mãn nguyện nhìn Dung gật đầu, quay sang tôi giơ ngón tay number one tự hào lắm. Đúng là bạn bè chơi nhau vố nào vố đấy đau điếng.
Chúng nó lôi Dung đi trước, còn ngoái đầu nói vọng lại với tôi.
– Nhanh xuống trả tiền nha mày!
– Biết rồi! – Tôi xị mặt.
Tôi tắt cái máy nghe nhạc, cuộn dây phone, nhanh chóng thu hết sách vở tống vội vào trong. Xuống muộn một chút, chúng nó tưởng tôi lật kèo khai ra thì lại ăn nhéo tới già mất. Tôi đeo balo, quay mặt ra hướng cửa. Và bất chợt tôi thấy ai đó đang đứng lấp ló ngoài cửa lớp.
– Sao vậy Yên?- Tôi đi ra ngoài, nhẹ giọng.
– Á…! – Ngữ Yên làm gì mà hoảng hốt vậy nhỉ, tôi đâu có hù cô Nàng đâu.
Ngữ Yên thở phù nhẹ nhõm khi người đứng trước mặt cô nàng là tôi. Hai bàn tay Yên đang giấu gì phía sau lưng. Thấy tôi đưa mắt nhìn ra sau, cô nàng chìa tay ra trước.
– Đền Tín cái bánh lúc sáng nè! – Chiếc bánh mì ngọt nằm trên hai bàn tay nhỏ nhắn của cô nàng.
– Ơ, Tín…có sao đâu, sáng Tín ăn rồi mà!
– Xạo quá, thế sao Phong sáng không đòi Tín?
– Ờ…!
– Thôi cầm đi, đền bù hồi sáng, Yên chọc Tín thôi?
– Ơ, thế cái bánh mì lúc sáng…?
– Yên để làm kỉ niệm…!
Nói rồi Yên ngượng ngừng dúi cái bánh mì vào tay tôi nhanh chóng bước đi thật nhanh. Chắc có lẽ là Yên lấy hết can đảm mới đưa sang tận lớp cho tôi. Thật là lạ kỳ, chẳng ai dùng bánh mì thịt làm kỉ niệm đâu? Người dịu dàng ạ.
Tôi cất chiếc bánh ngọt vào Balo. Nhẹ nhàng và kĩ càng đến hết mức có thể. Tránh trường hợp bọn bạn vô tình khám phá ra, e rằng chẳng còn cái bao bì cho tôi nữa mất. An tâm, tôi cất bước thẳng xuống căn- tin.
CHAP 23: CON THẦY, VỢ BẠN, GÁI CƠ QUAN!
Ngữ Yên có bao giờ như thế đâu? Trước giờ cô nàng luôn là người để tôi chọc cho đến mặt đỏ bừng vì ngượng chứ nào có biết chọc lại tôi bao giờ. Vậy mà hôm nay, hay nói chung là từ khi hè, tôi thấy Ngữ Yên thay đổi đến một cách nhanh chóng. Vẫn dịu dàng như trước, nhưng thỉnh thoảng cũng thêm chút cá tính, hoặc một chút “lì lợm” nữa. Công tâm thì tôi thích Ngữ Yên bây giờ hơn. Tính tôi là thế, thích sự vui vẻ náo nhiệt, nên những người bạn của tôi cũng y chang như vậy.
Không hiểu rằng đây là cá tính thật của Ngữ Yên, hay là sự thay đổi nhất thời. Cũng có thể khi người ta lớn, bao lời trêu chọc đối với bản thân cũng chỉ là gió thoảng qua tai?
Tôi kéo khoá balo ngăn trong, rồi kéo khoá ngoài cùng, chắc chắn rằng chiếc bánh mì ngọt vẫn còn trong ba- lô, tôi nhanh chóng bước xuống căn- tin. Chẳng hiểu sao tôi cố gắng bước đi thật chậm, thật từ tốn. Không lẽ tôi cũng tính ép khô chiếc bánh mì để làm kỉ niệm. Nâng niu từng bước chân Việt, tôi đi vào căn- tin.
– Giờ mới tới, đang tính kể cho… – Thằng Phong mập tính lôi Dung vào cuộc, may mà thằng Hà kịp bịt miệng nó lại.
– Ghế đây này!
Thằng Hoàng chỉ tay vào chiếc ghế bên cạnh Dung. Nó kín đáo nháy mắt cho tôi ra hiệu. Tôi hiểu ý thằng bạn, và không cần nó nhắc thì chắc chắn tôi phải ngồi chiếc ghế đấy. Thằng nào ngồi đấy chắc tôi đạp nó văng ra mất.
– Làm gì mà lâu vậy?- Dung nhỏ nhẹ hỏi tôi, tránh tai mách vạch rừng.
– À, cái đề thi Toán nó rớt xuống nên kiếm ấy mà!
Lỡ đâm lao rồi cũng phải theo lao. Giờ khai ra tôi nhận bánh của Ngữ Yên rồi sẽ có phiên toà truy ngược ra vì sao Yên trả tôi bánh? Rồi kết luận: Cả Dung và Ngữ Yên đều được tôi đưa bánh mì buổi sáng? Suy ra là tôi đang bắt cá hai tay. Gì chứ, con gái là chúa đa cảm, thể nào cũng suy luận ra như vậy mà thôi.
– Nhớ chiều đi học nha anh em!
– Hờ, hờ, mới đầu năm đã thấy căng thẳng rồi! – Tôi rầu rĩ muốn nằm gục lên cái bàn.
Ba môn thi khối A tự nhiên, ngoài môn Vật Lý tôi tự túc ôn ở nhà thì hai môn còn lại đều đặn ba buổi trên một tuần. Cứ như thế, hai, tư, sáu thì học Hoá học. Ba, năm, bảy thì cày Toán. Tất cả vì tương lai con em chúng ta, dù Đại học không phải là con đường duy nhất lập nghiệp, nhưng nó sẽ dễ dàng hơn cho việc đó. Chỉ có một điều, môn Toán chiều nay không có hai mỹ nhân, cả Dung lẫn Ngữ Yên.
– Chiều nay nhớ đúng giờ nha ông thần! – Thằng Nhân đen dặn dò tôi trước khi tôi mở cánh cửa cổng.
– Rồi, nhớ mà! – Mặt tôi bí xị vì được phong chức “chủ xị” kèo nước mía hôm nay.
– Tín, rửa tay chân xuống ăn cơm!
– Dạ, con đang xuống Mẹ!
Hôm nay, chẳng hiểu là trùng hợp hay không, Mẹ tôi lại nấu bao nhiêu là thức ăn ngon. Toàn món khoái khẩu của tôi cả. Đến chén thứ ba, dù còn thòm thèm lắm, tôi buông bát, xoa xoa cái bụng ra vẻ no lắm rồi.
– Sao ăn ít thế Con?
– Dạ, no rồi Mẹ, Mẹ nấu ăn ngon quá!
Sau một lúc nịnh nọt đồng thời đánh lạc hướng, tôi lên phòng nhẹ nhàng với lấy chiếc balo. Nhẹ nhàng hơn nữa, từ từ lôi chiếc bánh mì ngọt ra khỏi cái ngăn bên trong cùng. Từ từ đưa nó lên trước mặt, suy nghĩ:
– Không biết là có ý gì không nhỉ?
– Ngữ Yên hôm nay khác thường thật!
Cám dỗ vẫn là cám dỗ, nhất là ở tuổi tò mò, tôi mở vỏ, xé một miếng bánh. Khẽ đưa lên miệng và cảm nhận. Chẳng hiểu Ngữ Yên có bỏ gì bên trong không mà sao nó ngon đến kì lạ. Vẫn cái loại bánh ngọt ở tiệm tạp hoá gần nhà bán, bình thường tôi nhai rệu rạo. Thế mà chiều hôm ấy, vừa học bài vừa thỉnh thoảng tôi lại ăn một chút, vì sợ rằng nó hết mất. Lần đầu tiên trong đời, tôi ăn một cái bánh ngọt trong bốn tiếng đồng hồ. Chứ bình thường, theo lời thằng Hoàng nhận xét:
– Một ổ bánh mì, tao tính mày ngoặm ba ngoặm là hết!
Cơm no, rượu, à quên nước say, tôi sửa sang quần áo, xách chiếc tuấn mã chinh chiến cùng thằng em họ bao năm, đóng cửa nhà lại rồi đạp xe ra chờ Nguyệt và Nhân. Đạp xe lên học mà tâm trạng cứ như đi du xuân, mặt mũi phơi phới.
– Tao đạp mày một cái nhe thằng Tín! – Nhân đen hì hục đuổi theo tôi.
– Ơ, sao thằng bạn yêu quý lại đòi đạp tao thế?- Tôi chẳng để ý đến thái độ hằn học của thằng Nhân.
– Chầm chậm chờ tao, không thấy tao đang đèo Nguyệt à, nặng như heo- Nhân đen đưa tay quệt trán nhễ nhại mồ hôi.
– Ông nói ai Heo vậy?
Nguyệt vừa thốt xong câu, Nhân đen đã rú lên đúng như Heo bị thọc tiết. Con gái đúng là nguy hiểm, mà đặc biệt là nhéo. Nguyệt cũng như Dung, chắc bầm tím cả ngày chứ chẳng chơi. Ngữ Yên cũng vậy. Thương thằng bạn, tôi hào sảng:
– Đưa con heo sang đây, tao đèo!
Tôi đèo Nguyệt vẫn chạy băng băng, dẫn đầu đoàn, bỏ cả hai thằng bạn đến cả chục mét chứ chẳng chơi:
– Hôm nay vui vậy?
– Hôm nay hả, bình thường mà!
– Xạo, cái mặt vênh thế kia mà bình thường!
– À, à, hôm nay trời đẹp nên vui! – Tôi lấy cớ chống đối.
– Trời sắp mưa tới nơi mà kêu đẹp nữa?- Nguyệt vẫn kiên quyết tới cùng.
Tôi cứ cười hềnh hệch, chẳng hiểu hôm nay ăn nhầm cái gì mà mặt tôi cứ gọi là tươi như hoa. Tính ra, ăn nhầm cái bánh mì chứ mấy.
– Làm lành với Dung rồi chứ gì?- Nguyệt ở đằng sau vẫn chưa buông tha, nói vọng lên.
– Ờ, cũng có…!
– Vậy là có chuyện khác…!
– Có chuyện gì đâu, thì vui thôi mà, chẳng có chuyện gì hết, Nguyệt bảo chuyện gì là gì?
– Nói như thế là có rồi nhé!
– …!
– Ngữ Yên phải không?
Nghe đến Ngữ Yên chẳng khác nào sét đánh trúng tim đen. Tôi chuệch choạc tay lái, chiếc xe lảo đảo như được điều khiển bởi thằng say rượu. Hành động đấy chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này cả. Nguyệt cười giòn tan.
– Trúng tim đen rồi nhé!
– Bậy, tim tớ không có đen nhé!
– Ái chà, còn tới với cậu ở đây nữa à? Từ hồi giờ toàn gọi tên mà giờ thân thiện vậy?
Con gái đúng là khó qua mặt được họ chuyện gì? Đôi khi bạn có thể lỡ miệng, bộc lộ một từ thôi, họ cũng nhận ra sự khác biệt trong nội tâm của bạn. Đôi khi, qua một hành động, họ cũng có thể hiểu phần nào con người bạn. Nguyệt cũng không phải là ngoại lệ.
– Này nhé, rõ ràng ra đấy! – Nguyệt nhắc nhở tôi.
– …Ờ, biết mà! – Mồ hôi tôi toát ra sau lưng.
Có vẻ như câu nói của Nguyệt mới là trọng tâm của mọi vấn đền. Hình như tôi đang bị lung lạc giữa hai thái cực. Một bên là Yên, một bên là Dung. Bình thường Ngữ Yên tạo nên một sự lưu luyến, phảng phất trong kí ức, không thể so với Dung, khi Dung luôn rực rỡ, mãnh liệt và thường xuyên xuất hiện trước mặt tôi. Nhưng thời gian này thì khác, Ngữ Yên bỗng nhiên cũng rực rỡ không kém cạnh. Vậy thì rốt cuộc, ai rực rỡ hơn ai? Ngay cả tôi cũng không thể đánh giá rõ ràng. Thường thì vẫn khẳng định Dung luôn quan trọng. Nhưng khi tiếp xúc với Ngữ Yên thì mọi chuyện lại khác. Chẳng lẽ, tôi vô tình trở thành kẻ bắt cá hai tay như một số lời nhận xét ác ý.
– Gì mà ngẩn tò te mày! – Thằng Hoàng đạp lướt qua tôi, không quên một cú cốc đau đớn.
– Á, cái thằng này, dám đụng đến bố mày à!
Tôi nghiến răng kèn kẹt, nhấn mạnh pê- đan đuổi theo trả thù. Tốc độ xe càng tăng, mặc cho Nguyệt hai tay giữ hai bên hông của tôi bám chắc, tôi vẫn nhấn mạnh pê- đan rượt theo thằng bạn. Nhân đen ngơ ngác cũng rượt theo. Chẳng khác nào bốn đứa tôi đang tham gia Tour De France cả.
– Cán đích! – Tôi và thằng Hoàng cùng cạch chân chống xe xuống cùng lúc!
– Cán xe! – Thằng Nhân đen húc thẳng xe nó vào đít xe thằng Hoàng, thở hổn hển.
– Cái thằng ăn hại này, tao chấp người rồi đấy nhé!
– Cái thằng chỉ ăn là giỏi.
Hai thằng tôi đua nhau mạt sát thằng Nhân đen tệ hại. Nguyệt thì giật giật tay áo tôi. Tôi tưởng cô nàng nảy lòng từ bi, muốn hai thằng tôi tha cho thằng Nhân nên gạt phăng:
– Nguyệt để im, phải dặn dò bạn tập luyện thể…!
– Ê, Tín…! – Đến lượt thằng Hoàng giật giật tay áo của tôi.
Tôi ngơ ngác, quay lại đằng sau. Lần này thì dù có muốn tôi cũng phải tha cho thằng Nhân mất thôi. Bởi vì tâm trí tôi còn đâu nữa mà mạt sát thằng bạn cơ chứ.
Chiếc ghế đá trước nhà Thầy, một cô gái tóc dài đen tuyền đang ngồi học bài. Đôi mắt to đen láy dễn thương, mái tóc khẽ nghiêng qua một bên chẳng khác nào bức tranh cô gái bên hoa Huệ hay Cúc gì đấy? Khuôn mặt ánh lên vẽ dễ thương cực kì quen thuộc. Ngay cả thằng Hoàng và thằng Nhân còn há hốc mồm ra chứ nói gì đến tôi. Cô gái ấy còn sáng hơn cả chiếc bóng đèn đang toả ánh sáng.
– Ơ…ơ…Yên! – Tôi lắp bắp.
Cô gái ấy theo tiếng gọi quay lại, đôi môi tạo nên một nụ cười hoàn mỹ, một tuyệt tác của nhân gian là đây. Tôi như kẻ bị thôi miên, ngây dại cười lại trước khi Thầy chủ nhiệm tôi giải bùa cho tôi:
– Vào lớp học thôi mấy đứa!
Tôi choàng tỉnh, cất ngay bộ mặt ngờ nghệch đi, khẽ lay lay thằng Hoàng lẫn thằng Nhân, cả đám trình bày nghi thức lễ phép với Thầy. Thầy chủ nhiệm tôi khẽ mỉm cười, rồi quay sang Yên:
– Cháu vào lớp luôn đi!
– Dạ, thưa Chú!
Lần này tôi á khẩu hoàn toàn. Chú, Cháu? Chẳng lẽ Ngữ Yên, à không, vậy là Ngữ Yên có quan hệ họ hàng với Thầy chủ nhiệm tôi. Tôi đứng gãi đầu gãi tai. Chưa bao giờ nghe cô nàng nhắc tới chuyện này. Thảo nào, Ngữ Yên chưa bao giờ đề cập đến vấn đề học thêm Toán. Cũng như không đi học thêm Toán của Thầy bộ môn bên đó.
– Chết mày nhé, Con Thầy vợ bạn gái cơ quan! – Thằng Hoàng thì thầm bên tai phải.
– Có phải con đâu, cháu thôi mà- Nhân đen thì thầm bên tai trái.
– Con cháu gì chẳng giống nhau! – Thằng Hoàng cười cảnh báo!
Cuối cùng, Nguyệt cốc đầu cả ba thằng, nhắc nhở vào lớp học. Lần này thì không có chuyện tôi với Ngữ Yên được ngồi cùng bàn cuối nữa. Ngữ Yên ngồi bàn đầu với thiên phận thiên kim tiểu thơ của Thầy giáo chủ nhiệm. Còn đám dân đen quậy phá chúng tôi thì tụ tập ở hai chiếc bàn cuối cùng. Ồn ào hơn chợ vỡ.
Lúc ấy, tôi càng chú ý đến Ngữ Yên hơn? Bao nhiêu câu hỏi xoay xung quanh đầu:
– “Ngữ Yên có quan hệ họ hàng với Thầy chủ Nhiệm”.
– “Thế sao không thấy Nàng học lớp với tôi?”
– “Sao giờ cô Nàng mới học chung lớp Toán này”!
Mặc cho tôi như kẻ mất hồn, bao đứa con trai bạn tôi xung quanh vẫn học hành như thường. Có lẽ với sự góp mặt của Ngữ Yên mà đám bạn học hành phấn chấn hẳn. Cứ có bài tập là xung phong lên bảng ầm ầm, chẳng bù cho đợt trước, toàn đùn đẩy nhau.
Tôi ngồi tĩnh lặng, không tham gia cái trò tạo ấn tượng theo kiểu đó. Chẳng phải tôi người lớn hơn đám bạn, mà bởi vì tôi “cáo già” hơn tụi nó một bậc trong cái trò này. Xung phong lên những bài mà ai cũng làm được thì nó là chuyện đơn giản. Tôi rình rập chờ cơ hội bài nào thật khó, cả lớp vò đầu nhăn trán mới xung phong lên làm người hùng giải cứu chứ. Người quan trọng không phải là người đến đầu tiên, mà là người đến đúng thời điểm, nắm vững quy tắc Thiên thời, Địa lợi, Nhân Hoà.
Buổi học hôm đấy, kết thúc trong sự tiếc nuối của tôi. Bởi không hiểu tụi bạn tôi ăn nhầm thuốc tăng lực hay tu thành chánh quả mà bài nào tụi nó cũng làm phăng phăng. Toan tính đổ xuống sống xuống bể, thành ra tôi là người mờ tịt nhất trong một dàn sao toả sáng lung linh, giải ngân hà đua nhau tạo ấn tượng trước mắt mỹ nhân.
Ngữ Yên bước ra khỏi lớp, tôi nhìn theo trong sự tò mò, lẫn sầu não. Phải chăng như lời thằng Hoàng nói, con Thầy, vợ bạn, gái cơ quan là không nên có dính dáng tới.
CHAP 24: THÁNG 9: TÔI KHÔNG YÊU SỰ HOÀN HẢO.
Tôi lững thửng xách chiếc xe đạp dắt ra cổng. Đám bạn lớp tôi đang hào hứng rủ nhau đi ăn chè trôi lẫn bánh chuối chiên, khí thế bàn bạc đằng sau. Tôi chẳng để tâm lắm, bởi vì Ngữ Yên cũng đang chuẩn bị chào Thầy, à quên Chào Chú ra về.
– Dạ, cháu xin phép về trước ạ!
– Ừm, đi xe về cẩn thận nha! – Thầy tôi có vẻ quý mến cô cháu lắm.
Đám bạn tôi tất nhiên đứa nào cũng ham hố nhanh nhẹn nhấn pê- đan đạp thật nhanh. Tiếng huyên náo phá tan sự im lặng của con hẻm nhỏ, leo lét ánh đèn vàng. Để mặc một thằng con trai- vâng đó là chính tôi chậm rãi bám theo đằng sau không một cách quan tâm. Cũng may chúng bạn không quan tâm, bởi vì mục đích của tôi là đối chất với Ngữ Yên.
– Hù! – Tiếng người con gái đi sau tôi vang lên.
Đang miên man suy nghĩ, tôi giật mình lạng tay lái, lảo đảo suýt té. Hoàn hồn lấy lại thế cân bằng, tôi nghe rõ tiếng cười nhẹ nhàng vang lên bên cạnh.
– Nghĩ gì mà tập trung vậy?
– Ơ, Yên à?- Tôi là chúa giả bộ mà.
– Không Yên thì ai? Ông tướng nghĩ ra ai vậy?
Tôi chầm chậm đạp xe, gió lùa ngược lạnh căm. Nhưng hôm nay không phải là hôm qua, tôi làm gì có cơ hội thể hiện màn ga- lăng nữa chứ. Ngữ Yên đi bên cạnh với chiếc áo khoác ấm ấp, nhìn cô nàng chẳng khác gì con gấu bông dễ thương.
– Thầy là…?
– Là chú ruột Yên đó- Ngữ Yên đáp lời như biết rõ tôi đang định hỏi gì?
– Thế sao Yên không học bên lớp Thầy?
– Hì hì, không thích bàn ra tán vào thôi mà!
Tôi hiểu cái cảm giác này một phần. Khi mà người thân bạn đứng dạy bạn thì mọi thành quả của bạn sẽ một phần nào bị nghi ngời. Ngay chính bản thân tôi khi chuyển qua lớp giữa chừng chẳng bị bàn ra tán vào và phải trải qua một tháng thử thách đấy sao.
– Sao Tín chưa thấy Yên học Toán ở đây lần nào vậy?
– Yên học lúc rảnh thôi, giờ vô năm Chú không có thời gian nên học chung với lớp Tín đó.
Hai chiếc xe đạp song song với nhau, thời gian trôi qua thật chậm. Cô gái với chiếc xe mini đi bên cạnh tôi khẽ suýt xoa trước những cơn gió lùa qua. Chẳng ai nói với ai một câu gì, chỉ đi như thế cho đến khi trước mặt hai đứa là một cái ngã ba.
– Tín giờ đi với bạn hả?
– Ừ…à, mà sao Yên biết!
– Nãy thấy lớp Tín bàn mà…!
– Vậy Yên?
– Hì hì, Yên về nhà nhé, tạm biệt!
Trong đêm tối, một cô bạn đạp xe, ngoái lại nhìn bạn nở nụ cười thật đẹp, thật ấm áp, giơ một tay lên vẫy tạm biệt. Đó không khác nào một bức thanh trật đẹp, thật tươi sáng trong bóng đêm yên tĩnh, một đốm lửa sưởi ấm trong đêm gió lạnh. Bạn còn cảm thấy lạnh và cô đơn không?
Bóng đêm nhanh chóng ôm trọng bóng hình Yên vào lòng. Tôi ngoái đầu nhìn cho đến khi miếng phản quang sau xe Yên cũng biến mất rồi mới nhanh nhẹn nhấn pê- đan đạp phăng phăng. Chẳng hiểu sao tôi muốn hét lên thật lớn. Cứ thế tôi cắm cúi đạp, đạp nhanh chứ không tụi nó ăn hết phần thì toi.
Sáng hôm sau, tôi lê thân đến lớp với bộ mặt còn ngái ngủ. Đến phiên tôi trực nhật vì cái tội danh “giúp bạn đánh nhau”. Xách nước, lau bảng, quét dọn lớp trông đến buồn cười. Đám bạn tôi thì thay phiên nhau mà chọc quê, đã thế chúng nó còn xài chiêu “gậy ông đập lưng ông nữa”:
– Cán bộ cứ để em làm cho, cán bộ lau tay lên bàn ngồi được rồi!
– Ấy, thằng nào dám bắt cán bộ quét lớp thế này?- Kiên cận trực nhật hôm qua nên cười nhe răng.
– Thằng Nhân xuống quét lớp cho cán bộ, mày ngồi đó mà cười! – Thằng Hoàng cũng không thiếu phần.
Chúng nó cứ mở miệng ra là nhại tôi, một tiếng cán bộ, hai tiếng cán bộ. Thế mới đau đớn thay cơ chứ, tụi nó cứ ôm bụng cười ngặt nghẽo để mặc tôi mồ hôi toát ra. Trời bên ngoài thì hơi se lạnh mà trong lòng tôi ấm ức đến phát nóng, chỉ muốn túm thằng nào đó, cốc đầu nó vài phát, đá đít nó vài cái cho đỡ tủi thân.
– Tụi mày cứ cười đi, coi chừng sau này tao làm công an thì lại cán bộ cho xin điếu thuốc thì tao tát chết!
Lũ bạn tôi chẳng màng câu đe doạ xa vời phi thực tế đó. Tính khí tôi yêu tự do, thế nên không thích hợp, hoặc theo lời đánh giá của tụi nó:
– Nhân phẩm chưa đủ để đứng trong hàng ngũ Công An đâu cán bộ ơi!
Chỉ có thằng Hải là cười đắc chí lắm. Cái thằng ác nhơn, chắc vẫn còn cay cú vụ tôi mỉa nó cán bộ với sếp nên giờ thấy tôi đồng cảnh ngộ thì rung đùi đắc chí. Thỉnh thoảng ném cho tôi một cái nhìn còn hơn cả sự tự đắc. Nóng máu đỏ hết mặt, tôi thở phì phò, nhanh tay hoàn thành công việc rồi lẻn ra ngoài múc nước rửa tay cho giáo viên, tranh thủ lau mặt cho tỉnh táo.
– Bài thơ này…!
– Tùng tùng, tùng…! – Tiếng trống trường vang lên, cắt ngang tiếng giáo viên dạy Văn, chẳng khác nào tiếng trống mở đại tiệc cả.
Hai tiết văn đằng đẵng trôi qua trong chục cơn ngáp sái quai hàm của tôi và nằm gục xuống vì không nhồi nhét nổi của mấy thằng bạn. Chưa kịp yên thân, mấy thằng bạn đã nhắc khéo:
– Cán bộ ơi, lau bảng kìa!
– Cán bộ đâu rồi!
Tôi nhảy qua bàn, như một thằng tù khổ sai, bị bọn bạn canh dịch hành hạ, lết thết đi lên bảng. Bạn bè cả lớp ăn theo phong trào cũng hỏi han quan tâm lắm:
– Cán bộ lau bảng à?
– Mệt không cán bộ!
Với bạn bè trong lớp, không thân bằng xóm nhà lá thì càng khó xử hơn. Tôi chỉ biết nhe răng ra cười chứ sao. Đang khom người lau ở góc bảng dưới, Dung đi ngang qua tôi, hơi gần và nói với tôi một câu. Câu nói đó đủ nhỏ nhẹ để mình tôi nghe thấy.
– Ra về đợi Dung nhé!
Chính vì câu nói đó, tôi mong cho hai tiết kỹ thuật đằng sau trôi qua thật nhanh chóng. Trên bảng cô cứ dạy, bao nhiêu bệnh về gà, vịt, bao nhiêu chi tiết mặt cắt đều đi bên tai này lọt qua tai kia của tôi hết. Tôi đang nghĩ không biết có chuyện gì mà Dung có vẻ nghiêm túc với tôi như vậy?
Chợt giật mình:
– Chết! – Tôi mơ màng nói lớn giữa lớp.
– Bệnh này không chết được Tín nhé, em không được nói leo!
Tôi mặt xanh như tàu lá chuối, còn đám bạn thì thằng nào thằng nấy bò ra bàn mà cười. Đặc biệt như thằng Phong mập, nó còn lau cả nước mắt. Hú hồn, suýt nữa là ngồi vào sổ đầu bài.
Chẳng là tôi thốt ra câu chết vì hơi ớn chuyện giữa Tôi và Nàng. Có khi nào mà Dung thu thập được tin tức rằng tôi và Ngữ Yên thân nhau hơn không nhỉ? Chẳng biết đâu đấy, điệp viên nằm vùng đầy rẫy ra, tai vách mạch rừng mà. Tôi thốt ra câu “chết” là vì lí do ấy. May sao lúc đó đang học về bệnh gia cầm. Thế là Giáo viên tưởng tôi nói leo là bệnh này sẽ chết. Hú vía, đúng là qua cơn đại hoạ.
Giờ ra về, tôi và Dung đều nán lại, cố tình làm ra vẻ bận rộn chờ tụi bạn bước ra khỏi lớp trước. Số lượng học sinh trong lớp tỉ lệ nghịch với tâm trạng bất an của tôi.
– Chừa nhé!
Một cái véo ngang hông khi trong lớp chỉ có hai đứa tôi. Tôi thất kinh hét ầm lên trong phòng. Trời lạnh mà Nàng chơi ác thiệt, nhéo phát nào thì đảm bảo kinh hoàng phát đấy.
– Hôm qua đi ăn với lớp mà không kêu Dung nhé?
– Ơ, ơ, .thì Dung có đi học đâu?- Tôi thở phào nhẹ nhõm.
– Không biết đâu đấy, coi như Tín nợ Dung nhé!
Ác quỷ nay trở thành thiên thần với vẻ mặt giả bộ ngây thơ không thể tả nổi. Tôi gật đầu lia lịa, gì chứ mọi chuyện trái với suy đoán là may rồi. Tôi xoay người xoa xoa vết “ác quỷ” vừa để lại trên người.
Bỗng tôi nhận ra Dung vừa nhón chân và quang tay qua cổ tôi. Tay Nàng để hẳn lên vai tôi. Có cái gì đó ấm áp, nó xua đi hẳn cái giá rét thông thường.Một làn nữa, mùa đông không lạnh chăng? Trong phút chốc, tôi nhìn thấy gương mặt của Nàng không còn băng phong và cũng chỉ cách tôi chưa đầy một gang tay.
Dung ngượng ngùng, và tôi cũng ngượng ngùng. Hai đứa tôi tách nhau ra. Cảm giác ấm cúng vẫn còn hiện hữu. Dung bối rối hơn tôi nhiều, vì Nàng là người chủ động mà. Tôi nắm lấy tay Dung, tay còn lại nhanh chóng cầm luôn chiếc cặp của Nàng và nhằm hướng cổng trường mà bước tới.
– Đi đậy vậy? Bỏ tay Dung ra, người ta nhìn kìa!
– Đi trả nợ lúc nãy đó!
Vẫn cứ hành động đó, tôi như lôi Dung đi trước mắt bàn dân thiên hạ. Một số học sinh khoá dưới trông thấy cảnh tượng ấy vì trầm trồ mắt to mắt dẹt. Chắc là các học sinh mới vào khâm phục cách thể hiện tình cảm của tôi lắm.
– Vừa không Tín?- Nàng không vội thưởng thức món chè trôi nóng trên bàn mà quay sang hỏi tôi ngay.
Tôi sờ sờ chiếc khăn len quàng cổ màu đen có hoạ tiết trắng nổi lên giữa, cảm giác nó quan trọng với tôi lắm. Tôi ưng ý ra mặt. Vừa được Dung tặng khăn len, vừa được Nàng tự tay quàng cho, thì dù cho nó như thế nào, với tôi vẫn đẹp và dường như chiếc khăn len này được tạo nên chỉ cho riêng tôi quàng hay sao ấy.
Tôi đưa tay nhìn mấy đường len đan lỗi. Cái mộc mạc chân tình của Dung đều được thể hiện hết qua đấy. Nó không phải là thứ hoàn chỉnh, nó không đẹp và đều như những chiếc khăn được bày bán đầy ngoài các cửa hàng. Tôi không yêu sự hoàn hảo đó, tôi yêu những đường đan lỗi này, yêu luôn màu đen, yêu luôn cái sự quan tâm của người đan ra nó. Nó có lỗi, nhưng là độc nhất, là khác biệt, chỉ dành cho tôi. Vậy thì nó chắc chắn là hơn cả sự hoàn hảo rồi!
– Dung ăn đi!
– Ừ, Dung có nợ phải đòi mà!
Tôi bỏ dở chén chè, mải mê ngắm nhìn Dung. Cô Nàng vén tóc và ý tứ lẫn yêu kiều đưa chiếc muỗng lên đôi môi tươi tắn. Thỉnh thoảng còn đặt nguyên chiếc thìa lên môi, lè lưỡi như con nít, hối thúc tôi ăn cùng. Chè hôm nay ngon ngọt một cách lạ kỳ.
– À, quên, Dung xin Thầy chủ nhiệm học Toán rồi đó!
– Ơ, sao vậy?
Tôi bất ngờ, lơ đễnh đánh rơi chiếc muỗng. Cuống cuồng lật đật nhắc chị chủ quán cho xin chiếc muỗng khác. Tất cả hành động đấy, không qua mắt được Dung.
– Sao thế, tôi học chung không vui à?
– Nào có, Nào có!
– Xí, không tin!
Mặt tôi nghệt ra, đành phải giở chiêu năn nỉ thì Dung mới cho biết nguyên nhân. Vốn là Thầy dạy Toán cạnh nhà Nàng chuyển công tác sang trường khác nên tạm thời hoãn dạy. Bởi thế Nàng xin chuyển qua học chung với chúng tôi.
Trên con đường ra bến xe bus, tôi và Dung đi song song với nhau. Thật lạ kỳ và trùng hợp, mọi con đường đều dẫn ba chúng tôi gặp mặt nhau mỗi ngày. Chẳng biết sẽ như thế nào, nhưng tôi sẽ trở thành trung tâm xử lí mọi việc mất thôi. Mới hôm qua giáp mặt Ngữ Yên trong lớp học Toán, hôm sau Dung cũng vào lớp tiếp. Không biết “một núi không thể có hai hổ” có xảy ra không.
– Về nhé Dung!
– Ừ, Dung về, nhớ đi về nhé, đừng lêu lổng đấy!
– Tôi lớn rồi mà cô nương!
– Xí!
– Khăn len đẹp quá- Tôi khen thật lòng.
Đối đáp câu thật lòng của tôi, Dung cũng thật lòng nốt:
– Nhớ nhé, Khăn quàng cổ để giữ ấm, còn giữ luôn khỏi lăng nhăng với cô nào khác. Không là Dung kéo cho tắt thở luôn ấy.
Chốt xong một câu nửa thật nửa đùa, Dung khẽ cười rồi cất bước ra về. Để lại tôi mặt ngơ ngác:
– Chẳng hiểu mình yêu nhầm thiên thần hay ác quỷ nữa?
CHAP 25: KẺ LẬP DỊ TRONG LỚP.
Chiều hôm đó, giờ học thêm Hoá, tôi lững thửng đi vào lớp. Vẫn chọn cái bàn cuối cùng trong lớp học thêm như một thói quen được lập trình sẵn. Không khí trong lớp mới cũng dần trở nên quen thuộc hơn. Chí ít thì tôi cũng đâu còn mới mẻ gì đâu nữa mà dòm ngó bởi thiên hạ. Hơn nữa, xung quanh tôi, đám bạn tôi cũng lần lượt kéo lại tập hợp xóm nhà lá. Chỉ có Nguyệt và Dung là ngồi bàn trên nghe giảng. Dung nhìn tôi với ánh mắt có gì đó khó chịu.
Tôi ngó sang nhìn Ngữ Yên, và dường như ánh mắt của Dung cũng bị Ngữ Yên nhìn thấy, cô nàng quay qua dành cho tôi đôi mắt tội nghiệp. Tôi lắc đầu cười. Nụ cười ra vẻ không sao đâu dành cho người dịu dàng.
Vừa kết thúc buổi học, Dung chờ cho lớp ra về gần hết, đi thẳng đến chỗ tôi ngồi:
– Tín, ra đây Dung nhờ cái này!
Tôi nhìn đám bạn cầu cứu, còn chúng nó thì cứ nhe răng mà cười, chẳng thằng nào vô duyên vô cớ dính đến chuyện của cả hai người cả. Tôi lết thết đi sau lưng Nàng, chắc là Nàng lại nổi trận lôi đình vì sao không lên bàn đầu ngồi học mà phải ngồi bàn cuối ồn ào. Lý do thì chắc ai cũng biết là tại sao rồi?
– Á…á…! – Tiếng hét của tôi mở đầu câu chuyện.
– …! – Dung mặt vẫn sắc lẹm.
Mấy đứa bạn tò mò thò đầu ra xem có chuyện gì mà ồn ào như vậy, Dung mới chịu buông hai ngón tay ra khỏi vùng eo đã đỏ chót của tôi.
– Sao không choàng khăn?
– Ơ, ơ…Tín quên mà.!
– Biết hôm nay trời lạnh lắm không, gió quá trời kìa!
Cơn gió khẽ lùa qua, hất tung mái tóc ngang vai để phụ hoạ cho câu Dung nói. Chẳng khác nào đổ dầu vào lửa, vô tình thiêu rụi cả tôi.
– Ơ, ờ, biết rồi mà, lần sau nhớ rồi!
– Nhớ thì lần sau lạnh nhớ đeo đó!
– Dạ, em nhớ rồi chị Hai.
Câu nói tôi vừa thốt ra, Ngữ Yên cũng đi lướt qua. Không có ánh mắt nào dành cho Dung và Tôi. Có lẽ Ngữ Yên cố tình phớt lờ cảnh trước mặt. Dung đứng quay lưng lại nên không thấy, nhưng tôi thấy rõ khuôn mặt Ngữ Yên không được vui cho lắm thì phải?
– Vậy dễ thương không? Nhớ đi về đừng la cà nhé! – Dung vẫn tiếp tục nhắc nhở, làm như tôi là con nít lên ba không bằng.
– Dạ, em hứa sẽ bảo vệ thằng Tín đi thẳng về nhà!
– Vợ chồng chúng nó dạy nhau, mày xen vào làm gì?
Đám bạn tôi cũng vừa đi ra khỏi lớp, xen vào câu chuyện. Dung chỉ cười và chạm vào tay tôi một cách cố ý, nhoẻn miệng cười rồi lấy xe đi về. Để lại tôi ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sao tự nhiên hôm nay cái trò “Thiên thần- Ác quỷ” vừa đánh vừa xoa lại diễn ra liên tục như thế này nhỉ?
Chín rưỡi tối, tôi dựng xe cái cách xuống sân nhà, không la cà như Dung dặn. Ôm ba- lo lao thẳng vào nhà. Hình như nhà tôi hôm nay có điều gì đó là lạ? Khuôn mặt nghiêm khắc của Ba tôi dãn ra đôi chút, và Mẹ tôi thì cười vui vẻ lắm.
– Vào rửa tay ăn cơm Con! – Ba tôi lên tiếng trước.
– Dạ! – Tôi ngơ ngác.
– Nhanh lên, rồi vào ăn trái cây nữa?
– Dạ!
Tôi đi xuống rửa mặt tay chân ngơ ngác chẳng hiểu hôm nay nhà tôi trúng độc đắc hay sao mà cả nhà có vẻ phấn chấn lạ thường như thế này. Xoay nắm tay cửa, mở cửa phòng để thay đồ xuống ăn cơm, tôi nhận ngay vật thể lạ vào mặt.
– Bộp! – Cái gối bay thẳng mặt tôi, rơi xuống nền nhà.
– Mới học về à thằng em!
Ông anh tôi nằm dài trên giường, cuốn truyện đọc dở đang nằm bên cạnh. Thảo nào Ba, Mẹ tôi lại vui như vậy. Lão nhe răng nhìn thằng em mồm đang há hốc:
– Ơ, anh về làm gì thế?
– Tao đánh mày bây giờ nhé, mày làm như tao là cục nợ vậy!
– Không nợ là gì, hết tiền à?
Lão anh tôi vùng ra khỏi đống chăn mền, lao vào kẹp cổ tôi kí liên tục. Tôi bị kẹp, ôm đầu la oai oái.
– Á, đau…đau, thả ra.
Ngay lúc mà tôi vùng ra khỏi ông anh tôi, lão anh tôi vẫn cười nhe răng như chưa có gì xảy ra. Trên cái cổ lão, chiếc khăn len của Dung đang được quấn một cách long trọng. Tôi điên tiết, lao vào bóp cổ lão, cố giật cái khăn ra cho bằng được:
– Trả cho em, cởi ra lẹ!
– Không, tao mượn, lạnh lắm! – Lão ôm chặt lấy, quyết tâm không trả tín vật cho tôi.
Hai anh em tôi người giằng, người kéo, ồn ào bất phân thắng bại. Chỉ đến khi Ba tôi lên cho thằng anh hai chổi, thằng em một cái cốc đầu thì cả hai mới dừng lại. Lão anh tôi lừ mắt đe doạ, còn tôi hả hê lắm vì giành lại được vật quan trọng.
Sáng hôm sau, tôi lò mò dậy trước, lão anh tôi đang quấn chăn ngáy khò khò. Tranh thủ cơ hội, tôi đấm lão một cái rồi chạy tót vào nhà vệ sinh, để mặc lão hét như bò rống đằng sau. Mặc quần áo đàng hoàng, với tay lấy chiếc khăn len Dung đan, quàng lên cổ. Chẳng khác nào tài tử Cinema cả. Khoác thêm cái áo len cho tông xuyệt tông, tôi kiêu hãnh bước ra khỏi nhà.
Vừa bước ra khỏi ngõ, cảnh tượng buổi sáng thật đẹp. Sương che mờ mờ, làm những tia nắng trông như bị gãy khúc, lệch từng đoạn. Những đứa bé tiểu học được Ba, Mẹ thân chính đưa đi học trông sung sướng lắm. Ấy vậy mà nhìn tôi, chúng nó quay lại vòi:
– Mua cho con khăn giống anh kia đi!
– Mẹ ơi, mua cho khăn đó đi!
– Khăn giống kia tí nữa Mẹ mua cho nhé…! – Bà Mẹ khéo dụ dỗ thằng nhóc.
Tôi lườm lườm, mặt vênh vênh. Thưa Cô, khăn này là độc quyền, cô có lục tung cả chợ lẫn bao nhiêu tiệm cũng không có đâu nhé. Chiếc khăn hoàn hảo này chỉ có một cái thôi, của một người con gái đặc biệt đan đấy. Tiếc là cô ta giải nghệ, hoặc chỉ nhận đơn đặt hàng từ Cháu thôi.
Đi đến trạm xe bus, bao nhiêu đứa nhìn tôi thể như là người đặc biệt, người nổi tiếng được công chúng yêu mến. Thời tiết này lạnh thì có lạnh, nhưng cũng đâu đến mức một thằng con trai phải khoác lên cổ chiếc khăn len như vậy? Bao nhiêu đứa cứ nhìn tôi chỉ trỏ, xôn xao bàn tán. Mặc kệ, tôi không cần quan tâm lắm, cứ coi như đó là những lời khen cũng được.
Chuyện chưa dừng ở đó. Tôi tiếp tục trở thành tâm điểm của sự chú ý khi bước vào lớp. Cả lớp đang trò chuyện rôm rả, bỗng nhiên im bặt, nhìn tôi từ đầu xuống chân. Kìm nén cơn ngại, tôi bước xuống dãy bàn cuối lớp, rồi ngồi xuống đó. Một tràng cười rộ lên, nhìn tôi chỉ chỉ:
– Lạnh lắm hả mày?
– Con trai hay con gái đấy!
– Khăn ở đâu xấu hoắc vậy mày?- Thằng Phong mập hét to lên.
Câu nói của nó chẳng khác nào dùng dao đâm bạn cả. Dung mặt đỏ tía tai, nhìn xuống tôi ái ngại, tôi thì máu nóng dồn lên tới não, bay tới thằng bạn nó túm cổ đá đít. Được dịp tụi nó còn làm ầm lên, giữ chặt tay chân tôi, cướp khăn rồi từng thằng ướm thử, đi qua đi lại như siêu mẫu:
– Rất hợp với dáng tao nhé!
– Tao đeo đẹp hơn mày…!
– Mai tao cũng đeo khăn như thằng Tín cho nó mốt!
– Gớm, nhìn như thằng lập dị ấy! – Hằng bán chanh tranh thủ cơ hội, lên tiếng.
– Con trai mà yếu đuối thế à?- Một loạt các bạn nữ lên tiếng.
Tôi bị bọn nó bẻ tay, trói chân thì làm gì còn sức phản kháng. Hai đứa tôi đành ngậm ngùi bị cả lớp chọc quê. Dĩ nhiên tụi bạn nào biết Dung là người tạo ra chiếc khăn len ấy nên thốt ra những câu nói vô tình. Mặt Nàng đỏ gay đi nhanh ra khỏi lớp.
Bọn bạn giỡn chán chê rồi mới trả lại khăn len cho tôi. Nhanh như chớp, tôi cầm chiếc khăn len phóng ra ngoài chỗ ghế đá quen thuộc. Chắc giờ Dung buồn lắm.
– Trả khăn len cho Dung!
– Ơ, sao lại trả, tặng rồi mà!
– Nhưng mà…!
– Nhưng nhị cái gì, cái khăn này giờ là của Tín, đâu phải của Dung…!
– Nhưng mà…nó…xấu…! – Mắt Dung ướt nhoè.
Hình như Dung tâm huyết với nó lắm, vì đó là món quà Nàng tặng tôi. Công tâm mà nói, chiếc khăn này cũng đẹp, chẳng qua là bị mấy thằng bạn tôi chọc dữ dội quá nên Nàng tưởng nó xấu thật. Nước mắt ngắn dài, ướt đôi mắt long lanh, lần đầu tiên thì phải, tôi thấy Dung khóc.
Chẳng để tôi an ủi, Dung quệt nước mắt rồi đi vào lớp. Tôi lại lững thững đi đằng sau. Cả lớp tôi ngơ ngác, chẳng hiểu tôi làm gì mà Dung lại khóc thế kia. Ai khóc thì không biết chứ Dung nổi tiếng là băng phong thì đào đâu ra nước mắt cơ chứ?
– Sao thế mày?
– Mày làm gì Dung à?
Tụi bạn chụm đầu lại bàn tôi hỏi han, mà đâu biết chúng nó vừa gây ra tội và mà tôi phải mang tiếng gánh chịu. Vài bạn nữ gần Dung an ủi, còn lườm tôi với ánh mắt hơn cả hận thù. Tôi gắt gỏng:
– Vâng, nhờ ơn bọn mày đấy!
Đám nhà lá thấy tôi gay gắt như vậy cũng giãn ra, một thằng đi về một góc.
– Đại ca, em mời đại ca đi uống nước nhé!
– Dẹp, tao còn học bài!
– Thôi mà, ra chơi ai còn học, nghỉ ngơi đi đại ca!
Thằng Hoàng còn ra đằng sau bóp vai cho tôi, tôi hất tay nó ra, thể hiện lập trường cứng rắn.
– Thôi mà, đại ca, em biết lỗi rồi, em xin mời đại ca chầu nước này.
– Dẹp…à quên, đi mày!
Nói thật là lần đầu tiên Dung khóc nên cả lớp chúng tôi hơi ngỡ ngàng. Bình thường trong mắt mọi người Dung có sức ảnh hưởng to lớn nên việc Nàng khóc là một việc ghê gớm lắm. Thế nên hễ tôi có rục rịch gì là bao nhiêu ánh mắt lại chĩa hết về tôi:
– “Mày làm gì mà Dung phải khóc?”.
Thế nên, dù còn giận mấy thằng bạn nhưng tôi cũng nén lòng mà đi ra khỏi lớp, tránh sự soi mói và các kiểu giận dữ ném vào người.
– Ơ, thế là của Dung đan à?
– Mày chê xấu cho đã, Dung khóc cho tao lãnh đòn! – Tôi gằn thằng Mập.
– Sao mày không nói sớm?
– Bọn mày đè tao, chưa hỏi đã chê mà còn trách tao à?
– Thế giờ tính sao!
– Biết tính sao thì tao đâu có phải than- Tôi đưa ly nước chùa lên hút một hơi cái roạt, thở dài.
Tôi từ trước tới giờ có thể là thằng học sinh có lắm trò quậy phá nhất, nhiều khi chẳng sợ trò gì, thế nhưng đối diện với những giọt nước mắt của con gái , bao nhiêu chiêu trò đều tan biến đi đâu sạch. Đầu óc cứ mụ mị rối như bòng bong. Nước mắt của con gái thật là lợi hại.
Nỗi đau chưa dừng lại ở đó. Hai tiết cuối còn bi thảm hơn. Thầy chủ nhiệm nhìn thấy sự khác biệt và nổi bật của tôi ngay, lên tiếng hỏi han trước:
– Gì mà kín mít vậy Tín, trời đâu có lạnh lắm đâu?
– Ơ…dạ.
– Nó bị mệt đó Thầy ơi! – Thằng Kiên cận cứu tôi.
– Học hành cũng giữ gìn sức khoẻ nha mấy đứa.
Thầy quay qua Dung, cô học trò bàn đầu luôn nghiêm túc, giờ khuôn mặt nhợt nhạt đi.
– Dung sao vậy, mệt hả em?
– Dạ…không thầy?
– Hai đứa mệt cùng lúc à?- Thầy tôi pha trò cho không khí lớp thêm vui.
Một số đứa khẽ cười nhìn hai đứa tôi, còn đám nhà lá thì im ru. Thầy chủ nhiệm nào biết rằng, Thầy vừa vô tình khơi lại nỗi đau hồi sáng của Dung cơ chứ. Chắc Dung đang tự trách mình vô tình biến tôi thành một kẻ lập dị trong lớp học, bị bạn bè trêu chọc vì khoác lên mình cái khăn lên xấu xí. Thỉnh thoảng Dung quay xuống nhìn tôi, “thẩm định” giá trị hình thức bên ngoài, rồi rất nhanh quay lên, tránh đối mặt với tôi.
CHAP 26: BẠN BÈ.
Chuyện cái khăn len cũng tạm thời giải quyết ổn thoả vào hôm sau. Hôm ấy chẳng hiểu thằng nào bày trò, cả hội xóm nhà lá chúng tôi, người người quấn khăn len, nhà nhà quấn khăn len. Đến cả thằng Kiên cận nó còn mua một cặp khăn cho nó và Trang. Kín đáo hơn, Vũ và Nguyệt không mua trùng màu, nhưng về kiểu dáng thì giống nhau như đúc.
Trong đám đó, dĩ nhiên vẫn có tôi, một phần vì thấy chiếc khăn len Dung đan rất đẹp, hợp với mình thì mình mang. Với lại, đây cũng là một cách minh chứng cho Dung thấy, dù thế nào thì tôi chẳng bao giờ để ý đến những ý kiến trái chiều này nọ. Xung quanh tôi, bọn bạn mang khăn len hết như để hưởng ứng phong trào lập dị, coi như một lời chính thức xin lỗi Dung vụ hôm qua.
– Ơ thằng Phong mày…?
– Thằng Hà nữa?
– Còn mày nữa hả Vũ…?
Sáng sớm ra tôi đã bất ngờ khi Nguyệt và Nhân đen cũng cùng mốt thời trang như tôi đã đành, thế mà giờ đây, đám bạn tôi thằng nào thằng nấy cũng như bản sao của nhau. Trông ấm ấp đầy tình anh em chiến hữu vô cùng. Mặc dù phong trào chê bai của lớp tôi vẫn còn, nhưng chí ít nó cũng bớt phần gay gắt và không còn soi mói liên tục như trước.
Dung nhìn thấy cảnh tượng đấy thì cũng vui vẻ ra mặt lắm. Nàng giở cuốn sách mà tủm tỉm cười một mình. Tôi đi ngang qua Dung:
– Thấy chưa? Chưa gì đã nước mắt ngắn dài!
Dung quay đi tránh ánh mắt của tôi, đôi vai thon khẽ rung lên. Chắc là lại cười xấu hổ rồi chứ gì? Tôi không truy bức nữa, đi ngang qua vỗ vai thằng Hoàng:
– Mày để tao lau bảng cho, múc nước đi!
– Ơ, tao nghe nhầm à…!
– Nhầm cái đầu mày, đá đít giờ, nhanh lên.
Thằng bạn tôi tất nhiên là nhanh rồi, có người làm phụ nó mừng rơn, xách thau ra múc nước. Lau xong cái bảng, tôi đến chỗ thằng Bình Boong:
– Cái bàn này tao nhấc lên, mày quét cho sạch nhé!
Nó ngơ ngác nhìn tôi như sinh vật lạ. Chẳng hiểu sao bình thường khi bạn bè có “nạn lâm đầu” như thế này, tôi thường ngồi cuối lớp mà bình phẩm. Chẳng hiểu sao hôm nay lại trở trời tốt tính một cách đột xuất như vậy.
Cái lí do thì không cần nói ai cũng hiểu. Làm cho Dung trở lại như bình thường là công lao to lớn của lũ bạn. Coi như có ơn thì trả, chứ tôi nào có tốt bụng như vậy bao giờ.
Coi như công đoạn vận động hành lang đã xong, giờ tới phiên điều trần của tôi với Dung trong giờ ra chơi, tất nhiên vẫn là chiếc ghế đá cũ. Chẳng hiểu sao chiếc ghế đá ấy nó lại bị mấy học sinh khác bỏ rơi như vậy, nên trở thành nơi riêng của tôi và Nàng.
– Thấy chưa, đã bảo tụi nó giỡn thôi mà!
– Biết rồi mà, tại Dung…!
– Tại Dung khóc nên trong lớp bao nhiêu đứa thù Tín đấy nhé!
– Xin lỗi mà, biết lỗi rồi đó.
– Vâng, lần này tôi tha, lần sau thì biết…
– Biết gì…?- Dung nheo mắt đầy hăm doạ.
– Biết tôi dỗ như thế nào chứ sao?
Dung nhìn tôi và cười. Đôi khi đứng trước những cô gái, bạn phải giả bộ hiền lành và sợ sệt một chút. Đó không phải là nhụt chí khí nam nhi, mà là để đổi lấy những nụ cười trong trẻo, dù đối phương biết bạn chỉ là đùa giỡn.
– Tín…?- Dung lại đổi tông đột ngột.
– Hử.?
Tôi lo sốt vó, lâu dần thành quen. Cứ hôm nào mà Dung đổi giọng đột ngột, từ “Thiên thần” sang “Ác quỷ” thì đúng như là có chuyện hệ trọng dành cho tôi.
– Trả lời thật nhé?- Cái giọng kiên định kiêm mùi đe doạ.
– Vâng, em hứa với chị, em luôn thật thà…!
– Không giỡn, hỏi thật, chiếc khăn…xấu lắm phải không?
Hoá ra là Dung vẫn còn chút mặc cảm do vụ hôm qua thằng Phong Mập lỡ miệng chê khăn xấu. Thế nên việc tôi vẫn quấn chiếc khăn này thì Dung cho là sự động viên cho Nàng thôi.
– Ờ, thì công bằng mà nói…!
– Sao, nói nhanh lên.!
– Xấu…! – Tôi thản nhiên, tỉnh rụi phát ngôn.
– Á, á…!
Tiếng la thảm thiết vang thấu trời xanh. Chẳng hiểu yêu cầu nói thật lòng mà Dung véo tôi tới tấp, véo như chưa bao giờ được véo vậy. Tôi ôm tay mà xuýt xoa. Qua một lớp áo sơ mi và thêm một lớp áo khác nữa mà vẫn đau thấu xương.
– Xấu sao còn đeo?
– Chưa nói hết mà…!
Dung khoanh hai tay trước ngực, nhìn tôi chờ câu tiếp theo.
– Chiếc khăn thì đẹp, chỉ có người đan khăn là…
– Là xấu chứ gì?- Dung lại sấn tới, vẻ hùng hổ lắm.
– Không, không…trên cả đẹp ấy chứ
– Thế có phải đỡ đáng ghét hay không.
Tôi thở phào, nhẹ nhõm. Đúng là sắc đẹp của một người phụ nữ là báu vật của chính họ. Vì thế bạn có thể phóng đại cho nó trở nên hoàn hảo, dù biết là nịnh thì người ta vẫn vui vẻ dù không thể hiện ra mặt. Còn nếu mà đụng chạm vào nó một cách chân thực thì hãy coi chừng.
– Tín, Tín, nhanh, nhanh!
– Gì vậy mày?
Tôi và Dung nhìn thằng Bình Boong thở dốc, vuốt ngực lia lịa, thảy chiếc áo khoác nó cho tôi cầm.
– Cầm dùm tao xíu, tí tao vô lớp lấy lại.
Nó đến cũng bất ngờ mà đi cũng không dấu vết. Chẳng hiểu thằng này làm cái gì mà nó chui tọt ra sau lớp tôi. Chẳng lẽ là đi dạo ngắm cảnh à.
Tôi khoác chiếc áo của nó vào người, trời lạnh mà có hai áo khoác ấm cúng thì còn gì bằng. Rồi quay sang Dung, hai đứa nói chuyện phiếm. Chưa được hai phút thì có ai vỗ vai tôi. Tôi hất cái tay, rồi vẫn say sưa nói chuyện với Dung. Còn Nàng thì chăm chú nhìn ra phía sau tôi. Nghi có điềm chẳng lành, tôi quay mặt lại.
Trước mặt tôi là một cô bé, chắc là lớp mười, vì khuôn mặt lẫn ngoại hình cho tôi khả năng đánh giá độ tuổi. Nhưng lạ một cái là, tôi và cô bé ấy không quen không biết mà nó nhìn tôi như ăn tươi nuốt sống vậy.
– Chuyện gì vậy em?- Tôi hơi xị mặt vì vị khách hơi khiếm nhã này.
– Anh gây chuyện với tôi còn giả bộ hỏi?
Tôi ngơ ngác, chẳng hiểu tôi gây với cô bé ấy lúc nào. Dung còn nhìn tôi với ánh mắt không thể tha thứ. Chẳng hiểu sáng nay lạnh quá, con bé này có hoang tưởng hay nhìn lầm tôi với ai không.
– Anh gây lúc nào?
– Anh vừa đi qua lớp tôi chọc tôi còn chối hả?
– Ơ, lúc nào?- Tôi vẫn ngơ ngác.
– Anh giả bộ khéo nhỉ, cái áo khoác màu xanh này thì lẫn đi đâu.
– Cái áo này là của bạn anh mà! – Tôi ngờ ngợ hiểu cái hối hả của thằng bạn.
– Có chuyện gì vậy em?- Dung ngọt ngào lên tiếng.
Theo lời miêu tả của con bé đó, thì thằng Bình lớp tôi đi ngang qua lớp nó, vô tình chiêm ngưỡng được dung nhan sắc đẹp của cô bé này thì thốt ra một câu liều hơn cả chữ liều:
– Xấu hoắc!
Thêm nữa, nó chê nhan sắc đã là một cái tội, tội nó còn chọc đúng “chằn tinh”. Cô bé này không vừa, rượt theo nó định la một trận. Thằng bạn tôi chạy bán sống bán chết, mưu trí quẳng cái áo khoác, thứ dễ bị nhận diện cho tôi. Nó quá mưu trí hoặc do trùng hợp, khi mà chiều cao tôi và nó gần như xêm xêm nhau.
– Cái áo khoác đó của anh chứ của ai, tôi không nhìn nhầm! – Con bé quả quyết như nhìn thấy mặt thằng chủ nhân khốn nạn vậy.
– Không có nhé, anh ngồi ở đây với chị này suốt từ đầu tới giờ, em không tin hỏi chị đi.
Tôi hơi ớn cái sự đanh đá của học sinh khoá dưới nên đẩy qua cho Dung. Gì chứ nhân chứng sờ sờ ở đây thì con bé này sẽ sớm vòng tay xin lỗi bậc đàn anh đàng hoàng nhân cách này cho xem.
– Anh ấy mới chạy đâu về rồi ngồi nói chuyện với chị!
Phũ phàng quá mức, tôi ngoạc miệng ra mà há hốc nhìn Dung. Dung phớt lờ coi như không thấy, thản nhiên đến mức thật thà đáng tin. Con bé khoá dưới bắt đầu cũng ngoác miệng ra chửi tôi:
– Bỉ ổi, con trai dám làm không dám chịu.
– Anh là gì mà có quyền chê người khác.
– Anh xem lại tư cách của anh, xem có xứng đáng học sinh 12 hay không?
Con bé ấy cứ một mực khẳng định tôi là thủ phạm. Chửi tôi xối xả, nào là bại hoại, vớ vẩn, ăn không rảnh chuyện. Tôi cứ khoanh tay lên che mặt. Một là tránh những ngôn từ được phun châu nhả ngọc từ cô bé khoá dưới, hai là đề phòng phụ nữ lên cơn, đưa tay tát bạt tai tôi chứ chẳng giỡn.
– Tôi tha cho anh đấy, còn lần sau thì liệu hồn!
Con bé ấy chốt một câu chắc nịch đầy màu khủng bố, nhìn tôi như một kẻ rộng lượng vừa bao dung cho một tên bại hoại học đường. Tôi mặt mày te tua, nhìn Dung cười ngặt nghẽo.
– Gì mà…?
– Trả thù vụ lúc nãy!
Dung tiếp tục ôm bụng cười, còn tôi tức khí đi thẳng vào lớp. Mặt hầm hầm, hứa bao nhiêu nhục nhã sẽ trả cho thằng bạn gấp chục lần.
– Ê, Tín, trả tao cái áo! – Bình boong nhanh nhảu đón đường.
– Bụp, bộp bộp.
Tôi đám thằng bạn vào vai, rồi gập lưng nó xuống mà tha hồ nện xuống. Miệng thì kêu gào hơn cả loa phóng thanh:
– Đi chọc gái rồi giá hoạ cho tao nè!
– Bại hoại, mất tư cách này!
Thằng bạn như hiểu chuyện gì xảy ra, đưa hai tay ôm đầu, miệng thảm thiết:
– Dạ…em sai rồi, đừng đánh nữa?
Thằng bạn càng van xin, thì bao nhiêu nỗi sỉ nhục lại trào dâng lên trong tôi. Tôi mời thêm viện binh:
– Lại đánh thằng Bình dùm tao!
Bọn bạn tất nhiên thừa nước đục thả câu, thằng thì vứt cả dép, thằng thì bay qua bàn, sách vở bay tứ tung, lao vào mà giã, véo, giật tóc thằng bạn. Cảnh tượng thảm sát kinh hoàng dừng lại khi đầu tóc nó xù như tổ quạ, quần áo xộc xệch, vạt áo cái thì trong thùng, cái văng ra ngoài.
– Đây, áo của mày!
– Đánh đau thí mồ luôn! – Nó xoa xoa cái lưng.
– Không đau sao mày nhớ!
– Nhớ cái gì, tao chọc có một câu.
– Mày dốt lắm, sắc đẹp phụ nữ không nên đụng chạm, trên đầu chữ Sắc có chữ dao nghe chưa?
Tôi truyền đạt lại kinh nghiệm cho thằng bạn. Rồi ôm vai bá cổ nó dặn dò:
– Mày nhớ, lần sau nhìn đứa nào mặt hiền hiền mà chọc, chọc ngay ổ kiến lửa.
– Tao biết sao được!
– Mà nhớ, lần sau kiếm thằng nào mà chơi khăm, chơi tao lần nữa tao đá nát đít mày.
Chưa nói xong với thằng bạn, Dung đi lướt qua tôi. Vẫn còn chút ít sự vui sướng khi chơi cho tôi một vố đau điếng. Xét về công về tội, Dung đổi trắng thay đen còn đánh đánh hơn thằng Bình gấp trăm lần. Nhưng tội tình chỉ một mình tôi tính sổ, chứ không thể nào bảo cả lũ bạn xông vào mà giã gạo như lúc nãy được.
Không nên đánh phụ nữ bởi một nhành hoa mà!
Tôi đi ngang qua hừ mắt Nàng vẻ tức tối, giơ nắm đấm lên dứ dứ Nàng. Dung vẫn thản nhiên cười, còn mấy đứa con gái trong lớp thì nhìn tôi:
– Con trai mà bất lịch sự!
CHAP 27: THÁNG MƯỜI.
Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ. Đó là câu dành cho những con người có duyên với nhau, thì sớm hay muộn sẽ có lúc được gặp nhau. Nhưng trong trường hợp của tôi thì cái duyên này có lẽ xin nhường cho người khác.
Sáng thứ hai đầu tuần sau, như thường lệ là sinh hoạt đầu giờ rồi sau đó mới ra ngoài chào cờ. Bình thường giờ này tôi vốn ồn ào lắm, thế mà bây giờ im bặt. Cái “duyên” thằng Bình Boong mang tới đứng ngay ở cửa sổ với cái băng tay “cờ đỏ” đỏ loét đỏ lè, nhìn tôi thù hằn.
– Anh kia, đeo bảng tên vào, tôi nhắc một lần thôi nhé!
Tôi nhìn xuống, cái bảng tên trường quên chưa đeo vì lúc sáng đi vội vã cho kịp xe bus. Chỉ có cái là có vẻ thù oán quá dai dẳng nên con bé ấy hết sức nghiêm khắc với cá nhân tôi. Cả lớp đang im ắng, trừ xóm nhà lá của thôi, thế mà nó cũng to giọng nhắc nhở được.
Thằng Bình Boong thấy oan gia kiếm nợ thì rụt đầu như rùa, ngồi im thin thít không dám gây sự chú ý. Chỉ cần nó mà nhúc nhích, hình bóng của nó sẽ được lưu vào bộ nhớ, rồi đối chiếu với dữ liệu “hình bóng thằng đi chọc gái” hôm qua, thể nào nó cũng tan tành xác pháo cho mà coi.
– Anh kia, lần sau may bảng tên vào nha, không có chuyện dùng băng keo hai mặt dán thế kia đâu!
Cô bé nhắc nhở lần cuối trước khi ngoe nguẩy đi về. Phải nói là con bé này mắt quá thể là tinh tường, tôi đã khéo léo đến thế mà nó liếc qua cái cũng biết.
– Mày làm gì con bé đó mà nó thù mày ghê thế!
– Tán gái giờ gái đòi nợ!
– Này thì hái hoa, này thì vùi ngọc này!
Đám bạn cũng nhận thấy ra mối quan hệ bất thường giữa tôi và cô bé cờ đỏ. Còn tôi liếc nhìn thằng Bình tính đánh cho nó trận nữa, thì chẳng hiểu từ lúc nào nó đã tót ra ngoài mất tiêu, tránh mặt.
Đời học sinh, mà đặc biệt là là học sinh hơi nghịch thì giờ sinh hoạt lớp luôn luôn là giờ “sống trong sợ hãi”. Bởi thế mặt thằng nào thằng đấy có vẻ hồi hộp như đón tết. Thằng Hải thì vẻ mặt tỉnh bơ, nhìn đám bọn tôi ra chiều đe doạ lắm.
– Tuần vừa qua có gì không Hải!
– Dạ thưa Thầy, không có gì ạ? Chỉ có Bạn Hoàng là không học bài môn Văn thôi ạ!
– Hoàng học hành sao vậy em?
– Dạ, thưa Thầy, em…quên học bài!
Chúng tôi ngồi dưới ôm bụng cười ngặt nghẽo. Cái thằng bạn tôi thì mặt cứ đần ra mà tức tối.
– Các em chú ý, năm nay mười hai rồi, học hành cho đàng hoàng tử tế. Các em thi khối nào Thầy không biết, nhưng nên nhớ để thi được đại học thì phải qua kỳ thi tốt nghiệp đã.
Thầy tôi vốn trầm tính, nhưng nói câu nào thì câu nó chí lí đến tận tâm can. Chúng tôi nào dám ngoác miệng ra cười nữa, còn thằng Hoàng thì án phạt của nó là điều không tránh khỏi, hai ngày trực nhật lớp.
– Tao xui quá, xui như chưa bao giờ được xui! – Thằng bạn chống lưng vào ban công, làu bàu.
– Học hành cho đàng hoàng, không phải lúc nào tao cũng dặn dò mày được đâu nhé! – Tôi hắng giọng, giả vờ làm bậc tiền bối của nó.
– Vâng, tôi sợ anh, anh thì yêu đương cho lắm, coi chừng cắm đầu đứng bét lớp thì tan xác với hai Bác ở nhà!
– Ơ, cái…!
Thằng Hoàng cười hềnh hệch vì nó vừa đâm vào tim đen của tôi. Nó thừa biết rằng, mặc dù tình cảm học trò tôi “phong phú” theo nhận xét của Nguyệt, tôi chưa bao giờ bỏ bê việc học. Dù luôn tỏ vẻ ham chơi, thích lông bông, nhưng ít nhất cái gì cần thiết là tôi lại nhào đầu vào mài dùi kinh sử.
– Mà mày tính sao với Dung với Yên đấy?
– Tính sao là tính sao?
– Ơ, cái thằng, lúc mày ngả bên này, lúc mày nghiêng bên kia!
– Cái đó là nghiêng nước nghiêng thành đó!
– Mày cứ tỉnh rụi thế, con trai kiên quyết lên chứ, cứ như thằng luỵ tình ấy!
Tôi trầm ngâm một chút, chẳng nói gì cả. Thằng Hoàng chơi với tôi từ bé, thế nên tích cách và suy nghĩ của tôi nhiều khi nó rõ mồn một. Trước giờ, tôi là kẻ coi trọng tình cảm, ai tốt với mình thì mình tốt lại. Thế nên cái vòng luẩn quẩn Ngữ Yên- Dung, Dung- Ngữ Yên là như thế. Hai cô Nàng đều tốt với tôi, thì tôi cũng chẳng thể dứt khoát được. Sợ rằng một trong hai sẽ bị tổn thương. Hiện giờ Dung và Ngữ Yên tôi đều gặp thường xuyên. Học thêm cả Toán lẫn Hoá, cả tuần có lẽ trừ ngày chủ nhật là được nghĩ, thế nên việc phân xử càng ngày càng khó. Hiển nhiên tôi biết, với tôi Dung vẫn là người quan trọng nhất, nhưng nếu nói là toàn bộ thì có lẽ đó là lời nói dối không hơn không kém.
– Hay nhường tao một cô?- Thằng Hoàng ra giọng bông đùa!
– Mày bản lĩnh thì tao không cản, còn nhường thì không!
Hai thằng đang tán chuyện phiếm vui vẻ, cái duyên của thằng Bình Boong gây hấn đi qua:
– Xem lại tác phong, đóng thùng cho đàng hoàng anh kia!
Cái giọng nghiêm khắc kiêm lẫn mùi “dấm” khiến tôi và thằng Hoàng mất cả nhã hứng. Hai thằng nhìn cô bé cờ đỏ khoá dưới đi ngang qua với tất cả sự thành kính. Bất chợt tôi nảy ra ý định:
– E hèm, bé gì ơi?
– Tôi có tên, không phải tên gì! – Cô bé ấy đáp lại.
– Anh chưa biết tên nên gọi thế, cho anh hỏi tí được không?
Thằng Hoàng ngơ ngác nhìn tôi, tôi đấm lưng nó ra hiệu im lặng. Cô bé cờ đỏ khoá dưới tiến lại nhìn hai bậc đàn anh khoá trên không chút kiêng dè. Phải nói là lần đầu tiên tôi được nhìn cô bé ấy gần đến thế. Hôm trước có lẽ không tính vì lúc đó tôi mải miết dùng tay che mặt, đồng thời cũng chẳng dám nhìn thẳng vào mặt cô bé này. Phảng phất chút gì đó về ngoại hình giống Nguyệt. Chiếc cằm chẻ dễ thương, đôi mắt to được giấu sau lớp kính, tóc đuôi gà cột cao trông có vẻ hợp với sự phá cách ngang tàng. Có hình bóng chị Xuyến phảng phát sau “cái duyên” của thằng Bình Boong.
– Em tên gì?
– Anh nói tên trước đi! – Trả treo đến thế là cùng!
– Anh tên Tín, còn đây là anh Hoàng! – Tôi ra dáng đàn anh, dùng thái độ điềm đạm nói chuyện.
Cô bé khẽ gật đầu thay cho lời chào, rồi ngúng ngẩy cái tóc đuôi gà đằng sau:
– Em tên Thuỳ, anh gọi em có chuyện gì?
– À, chuyện hôm trước…!
– Anh tính xin lỗi thì em không cần nhé!
Cái tính đối đáp này thì có lẽ ngoài chị Xuyến, không có người thứ hai nữa. Nếu mà bà nữ tặc không vào Sài Gòn học đại học, thì có lẽ phải kết bái chị em với cô bé này mất.
– Không, hôm bữa em dựa vào đâu mà kêu anh chọc em!
– Cái áo khoác xanh đó! – Thuỳ quả quyết.
– Thế cái áo khoác đó không phải của anh thì sao?
– Bữa đó anh mặc còn chối nữa sao?- Có vẻ không chịu thay đổi định kiến về tôi đây mà.
Tôi chỉ tay vào lớp, đúng vào thằng Bình boong đang chăm chỉ học bài trong giờ ra chơi:
– Thế có phải cái áo đó không?
– …! – Cô bé có vẻ phân vân, bán tín bán nghi.
– Bữa đó nó quẳng cho anh đấy, giờ em tin anh vô tội chưa.
– Thế lỡ anh khoác áo bạn rồi đi làm bậy, rồi giá hoạ cho bạn thì sao!
Thằng Hoàng ngao ngán lắc đầu,” làm bậy”? Tôi kiên nhẫn hơn, bởi vì trước mặt không phải là một học sinh nữ, mà bởi vì đã lâu lắm rồi, tôi chưa gặp lại cách nói chuyện ngang tàng khí phách này.
– Trời lạnh bạn anh có cho mượn áo không? Không tin em chờ anh xíu, phiền dời gót ngọc ra đứng đây.
Tôi kéo cô bé khuất vào bức tường, để thằng Bình boong không nhìn thấy nạn nhân của nó. Yên chí bày bố xong xuôi, tôi cất giọng gọi hung thủ ra đối chất:
– Bình, ra đây tao với Thằng Hoàng nói cái này!
Thằng bạn nhăn mặt, gấp cuốn sách đứng dậy và đi ra ngoài. Bất chợt nó trông thấy Thuỳ, nạn nhân của nó tuần trước thì mặt cứ tái mét đi. Còn tôi và thằng Hoàng thì cười ngặt nghẽo:
– Đấy, cái gì mày gây ra thì tự tìm cách mà giải quyết nhé!
Tôi và thằng Hoàng đi vào lớp, ngang qua Thuỳ, cô bé nhìn tôi, hình như nhận ra ai đúng ai sai, ánh mắt có vẻ bối rối.
– Thuỳ có gì giải quyết với bạn anh nhé, nó tên Bình, em gọi nó là Bình Boong cũng được.
Hai thằng tôi vào lớp, ngó đầu ra cửa sổ xem kịch hay. Thuỳ với Bình Boong đang đối chất, và tất nhiên thằng Bình đang đuối lí hoàn toàn. Cái mặt nó thảm hại, ra vẻ hối lỗi lắm. Kết thúc cuộc nói chuyện, thằng bạn tôi chán nản trở về chỗ, nằm vật ra cái bàn học.
– Vui không?- Tôi vỗ vai nó.
– Thằng bán…!
– Ế, thằng nào bán trước đấy!
Nó đuối lí lại nằm vật ra bàn, vẻ thê thảm như vừa trải qua một biến cố lớn vậy.
– Con bé Thuỳ nói gì mà mày thảm hại thế?
– Thì chửi tao té tát, lớn rồi không biết đàng hoàng!
– Gì nữa?
– Rồi một tràng điếu văn, thêm vào một điều kiện.- Nó não nề.
– Thế điều kiện gì?
– Nó bảo phải làm cho nó một chuyện!
– Không thì sao?
– Thì nó sẽ chấm lớp mình thật gắt, với lại tao chọc nó, nó coi như đền bù.
Tôi trố mắt nhìn thằng bạn nói. Quả thật rất giống, nó giống như bà chị nữ tặc vậy. Từ ngôn từ, cách giao kèo, khẩu khí… thay vào đó thằng Bình là người bị cướp chứ không phải tôi.
Bất chợt tôi nhớ đến chị Xuyến. Có lẽ giờ này cũng như chúng tôi, đang hối hả lên giảng đường, giữa xung quanh bao bạn bè mới. Có lẽ sẽ có nhiều vệ tinh theo đuôi lắm đây.
– Thằng bán bạn, về chỗ đi, vào học rồi!
– À…ờ, tiễn vong thằng bạn! – Tôi vỗ vai nó lần cuối.
Tôi trở về chỗ trong nét mặt trầm ngâm. Tôi lại nhớ thêm một người nữa. Đã lâu lắm rồi, việc học hành, vui chơi, rồi bao nhiêu chuyện xung quanh Dung và Ngữ Yên làm tôi có phần lãng quên đi bà chị này. Người mà tôi có thể chia sẻ, người mà khi tôi đối diện, không bao giờ cho tôi cái cảm giác ngại ngùng. Người mà mỗi khi tôi u uất tâm sự đều có thể giãi bày. Mừng vì giờ đây, chị đạt được ước mơ theo học đại học mình yêu thích. Còn cá nhân tôi, có chút ích kỷ, khi mất đi một người vừa là bạn, vừa là chị, mất đi một người tâm giao.
Thời gian trôi đi nhanh thật. Từ ngày tôi gặp chị, tôi còn là một học sinh khoá dưới, còn lông bông, vô tư nhiều khi đến không có ý tứ. Thấm thoắt đến giờ tôi đã thế vai chị Xuyến trở thành học sinh đàn anh trong trường, và cũng sắp nối bước theo chị đối mặt với những kì thi. Thời gian trôi qua nhanh thật, đôi khi nghĩ lại, nó quá ngắn ngủi.
Có vẻ như việc thằng Bình cam bái hạ phong, cộng thêm chút trách nhầm người có nhân cách là tôi, nên thái độ của bé Thuỳ cũng khác đi rất nhiều. Vẻ dịu dàng trở lại lên khuôn mặt. Và có chút bối rối đối với tôi. Thằng Bình cả tuần đấy, giờ sinh hoạt lớp có lẽ là chẳng bao giờ dám nhìn ra cửa sổ. Giữ đúng lời hứa, bé Thuỳ chấm điểm công tâm. Tuần đó lớp chúng tôi xuất sắc cán đích ở vị trí thứ nhất. Lần đầu tiên cho năm cuối cấp.
Thấm thoát, tháng Chín khai trường cũng ồn ào với bao niềm vui đi qua nhanh chóng. Cái tháng hồn nhiên và đẹp đẽ ấy nhanh chóng sắp kết thúc, chuẩn bị nhường chỗ cho tháng mười. Tháng cao điểm của những đợt thi giữa kì, của những bài kiểm tra. Và tất nhiên, là tháng của Phụ nữ Việt Nam 20- 10. Chính bởi điều đó, thằng Hà mới lôi tôi ra một góc bàn chuyện:
– Gì mày, nói nhanh tao còn làm bài Lý nữa?
– Chuyện gấp, giải đề thi thì lúc khác cũng được.
Tôi cầm cái bánh mì nhai ngồm ngoàm, nhìn thằng bạn chờ nó nói cao kiến.
– Mày tính 20- 10 làm gì?
– Còn lâu mà, mày lo gì sớm!
– Sớm gì nữa, tính giờ là vừa!
– Thì cứ như năm ngoái đi!
– Chán lắm!
– …?- Tôi chưa thực sự quan tâm, cố ăn hết ổ mì.
– Thế mày muốn tao với mày là thằng ăn không ngồi rồi mà núp sau Dung à?
Thằng bạn đúng là biết chọc đúng chỗ” ngứa”. Bệnh tự ái, tinh thần tự trọng, chí khí nam nhi tôi đồng thời bùng phát, cao ngất trời.
– Thế mày tính sao?
– Thì tao mới bàn với mày nè!
– Ờ, tao nghĩ không nên cho Dung đụng tay vào- Tôi quả quyết.
– Cái đó tuỳ mày…còn nội dung thì sao?
Hai thằng bàn qua tán lại một hồi, thì thào to nhỏ với nhau, rồi cùng nhoẻn miệng cười nắc nẻ. Kế hoạch đã được thông qua, giờ là lúc bước tới vận động hành lang. Tháng mười là tháng Phụ Nữ thì cũng là tháng cho chúng tôi thể hiện chí khi nam nhi.
CHAP 28: CÂU CHUYỆN CỦA THẦY I.
Kế hoạch tôi và thằng Hà hí hứng vạch ra, phần nhiều đều là vì tình cảm dành cho các bạn nữ trong lớp. Riêng cá nhân tôi, còn không biết thằng Hà nghĩ sao, tôi cảm thấy đây là cơ hội cho tôi chứng minh năng lực, chứ không phải chỉ là một Uỷ viên được anh em vận động hành lang cử lên, với một mục đích cài tay trong vào nội bộ ban cán sự.
Hai thằng xì xào một hồi lâu, đi đến quyết định nhanh chóng bắt tay vào kế hoạch. 20- 10 thì chỉ còn đúng hơn hai tuần, bao nhiêu việc phải lo, bao nhiêu bài vở phải ôn thi, bởi thế thời gian đấy là thích hợp, đồng thời chuẩn bị kĩ càng công phu.
|
Tags: http://aeck.wap.sh/thu-vien/tong-hop-truyen-hay/hoc-sinh-chuyen-lop/phan-17 SEO: Bạn đến từ: Từ khóa: |