Disneyland 1972 Love the old s
Anh em cây khế
|
+A Tăng cỡ chữ =A Mặc định -A Giảm cỡ chữ
• Ngày hôm qua ... đã từng (phần 14)

Ngày hôm qua ... đã từng (phần 14)

Trời càng lúc càng về khuya, sương xuống càng nhiều, ở đây thơi gian dường như nhẹ nhàng, lặng lẽ hơn, không nhanh, không chậm, cũng không ngừng lại mà bình lặng trôi đi. Giống như món caffe son của chị nó đang uống vậy, từ từ vơi dần, từ từ ấm đi và từ từ cũng ngọt ngào hơn. Chờ nó uống xong ly caffe đặc biệt ấy, chị mới đứng dậy kéo tay nó.
– Mình về đi nhox! Chị buồn ngủ rùi nè!
Nó chẳng nói gì cũng đứng dậy đi theo chị. Ra đến ngoài, nhìn quanh khách cũng lác đác vài bàn trong góc, lần đâu tiên đến quán có lẽ ngồi như vậy là đủ lâu, làm một trong những vị khách cuối cùng của quán là đủ tình yêu rồi nhỉ (Cười). Thanh toán tiền xong nó gật đầu chào người thu ngân rồi cùng chị đi ra xe. Vừa bước ra bên ngoài chị đã run run nép sát vào người nó để tránh cơn gió lùa se lạnh. Nó lặng lẽ dắt xe ra ngoài đường mà không cần chú bảo vệ giúp đỡ, tự tay đội nón cho chị rồi siết ga quay trở lại đường cũ để về khách sạn. Hai bên đường vẫn tối om, chỉ có những ngọn đèn đường lấp lo trong tán cây, gió lạnh và cả tiếng côn trùng râm rang nửa nhưng nó chẳng còn lo như lúc đi vào quán nửa, có lẽ quán caffe đó cũng khiến nó cảm thấy an tâm hơn về con đường tối om, vắng vẻ này. Sau lưng chị của nó im lặng ngả đầu lên vai nó, tay chị cho vào hai túi áo khoác của nó, hơi thở chị nhè nhẹ luồn vào gáy nó âm ấm…cô nương nhà ta buồn ngủ dữ lắm rồi chứ đâu.

Xe ra nó chầm chậm về trung tâm thành phố, đường sáng hơn bởi nhiều ngọn đèn đường, phố núi luôn ngủ sớm hơn SG của nó kia mà, thi thoảng vẫn có những chiếc xe chở hàng hóa vượt lên trên xe nó, hai bên đường đều đóng kín cửa, chỉ còn vài chiếc xe của mấy chú xe ôm đậu ven đường, cả xe taxi và những cặp đôi đi chơi về muộn giống chị với nó nửa…Nó chủ động cho xe chạy chậm để chị không bị lạnh nên mất khá lâu nó mới về đến trung tâm thành phố. Người hai bên đường có vẻ đông đúc hơn, chủ yếu là khách du lịch đi chơi và những hàng quán đồ ăn bán muộn. Bổng chị lên tiếng
– Nhox ơi
– Sao chị?
– Chị muốn ăn ốc với uống sữa
– Ủa hết buồn ngủ rồi hả
– Hông!
– Chứ sao còn đòi ăn
– Uhm chị đói nửa rùi
– Mới ăn căng bụng hồi nảy đói nhanh trời
– Hihi chị không muốn đang ngủ bị đói bụng đâu. Kiếm ốc ăn đi nhox…nha…nha…
Nó quay về sau gật đầu, mắt chị vẫn nhắm nghiền.
– Rồi thì đi.
Nó đưa xe vòng về phía chợ, trên đường về khách sạn hình có nhiều quán ốc vỉa hè, hôm trước đi ăn uống cả đám nên nó biết giờ vẫn còn bán. Nó đưa dừng xe ngay quán ốc vỉa hè hôm qua cả đám ngồi ăn. Vẫn còn khách ngồi thưởng thức món ốc ngon lành dưới cái lạnh và sương Đà Lạt. Cô chủ hình như vẫn nhớ mặt nó và chị nên vui vẻ gật đầu mời mọc, hôm trước ăn uống, cả đám cũng có nói chuyện với cô chủ với lại 3 người kia thực sự nổi bật trong số khách đến ăn nên cô chủ vẫn nhớ nó và chị cũng không có gì lạ.
– Hai cháu đi chơi về hả. Ăn gì cô làm nào?
– Dạ cô chờ con chút
Nó dựng xe bước xuống rồi quay lại nói với chị
– Nè chị tới chỗ ăn rồi nè
– Uhm…uhm
Mắt chị vẫn nhắm
– Tính ngồi đó ăn hả trời. Xuống ngồi ăn nè
Chị không thèm nói gì giơ hai tay về phía nó, mắt chẳng mở ra luôn. Hix hix nhìn là biết nhõng nhẽo nửa chứ gì. Đúng là chị của nó!…Lắc đầu thở dài nó đành quay lưng lại.
– Rồi! Leo lên nhox cõng xuống nè
Ngay lập tức chị ngả người lên lưng vòng tay ra phía trước cho nó cõng xuống. Tìm một chỗ sát tường nó nhẹ nhàng đặt chị xuống rồi ngồi kế bên gãi gãi đầu ngại ngùng nhìn cô chủ quán. Chính cô chủ quán cũng chỉ biết cười cười lắc đầu
– Chiều chuộng chị gái quá!
– Dạ!
Nó chỉ biết cười trừ thôi chứ còn nói được gì nửa. Xung quanh mấy người khách khác cũng quay lại nhìn nó với chị thì phải.
– Hai đứa ăn gì cô làm nào
– Dạ dạ…- nó quay qua đẩy chị ngồi thẳng dậy – nè chị ăn gì kiu kìa
– Uhm…ăn gì cũng được nhox chọn đi
Chị trả lời theo kiểu con nít buồn ngủ, mắt nhắm nghiền vẫn không chịu rời khỏi vai nó.
– Bó tay với chị luôn.
Nó đành lắc đầu nhìn xuống quầy hàng ốc sau đó nói với cô chủ.
– Dạ cô làm món nào ngon nhất làm cho con 2- 3 món gì đi, món nào cũng được với gọi giúp con 2 ly sữa nóng.
– Rồi chờ cô chút
Cô chủ quán gọi giúp nó 2 ly sữa nóng xong quay trở lại bắt tay làm ốc. Còn nó thì chỉnh sửa lại nón, áo cho chị rồi móc điện thoại ra tìm số nhỏ Hân. Tiếng nhạc chờ vang lên được một lúc thì nhỏ Hân bắt máy
– Hân nghe nè!
– Đang làm gì đó
– Hổng làm gì. Đang nằm trong phòng nè
– Uhm…
Nó im lặng. Cũng chưa biết nói gì, định hỏi về em nhưng lại thôi nên vẫn không nói. Bên kia nhỏ Hân có vẻ thấy nó im lặng hơi lâu nên mở lời
– Mon đang làm gì đó?
– Ừ…ừ đang ngồi chờ ăn ốc với chị Phương nè
– Vậy hả, giờ còn thức hả
– Ờ cũng còn sớm mà
– Uhm!
– Sao về hổng nói gì hết vậy
– Uhm tại phải về sớm, thấy Mon đang ngủ hổng muốn làm Mon thức.
– Mon sao rồi? Cả ngày hôm nay có bị đau hông? Tâm trạng Mon có vui hơn chưa? Trên đó giờ có lạnh dữ hông? Có mặc áo khoác với đeo găng tay không? Có đeo khăng choàng cổ….
– Làm gì hỏi dồn dập vậy cô nương sao M trả lời kịp. Đừng lo cho Mon, mon ổn mà
– Xí! Ai mà thèm lo cho mấy người. Tại hổng biết nói gì nên hỏi cho có thôi
– Ờ ờ.
– Biết gì mà ờ. Liệu mà lo bản thân đó hổng ai lo dùm đâu
– Rồi rồi! Mon tự lo bản thân mình được mà. Về tới đó lúc nào vậy?
– Hồi chiều! Anh Phong chạy chậm mà
– Ờ! Mệt không sao hổng ngủ giờ còn thức vậy?
– Thức để….lo….
Nhỏ Hân ngập ngừng rồi nói tiếp
– Ừ thì thức đọc sách. Hân hổng quen ngủ sớm.
– Ờ đừng có đọc sách khuya quá hại mắt đó
– Biết luôn!
– Ờ thì nói vậy thôi. Mà nghỉ ngơi sớm đi. Trên này Mon với chị Phương ổn mà. À nói với anh Phong khỏi chạy xe lên rước tụi Mon nha
– Rồi sao Mon về
– Ờ để Mon với chị Phương đi xe khách về dc rồi. Mất công ảnh lên đường xa mệt nửa
– Uhm cũng được để chút Hân nói ảnh. À mà nè
– Sao?
– Ở trên đó được thì ở vài bửa chơi với chị Phương đi hả về
– Ờ biết rồi
– Nè Mon đừng có nghĩ nhiều nha. Lâu lâu đi lên tới trên đó thì ở cho chị Phương chơi đi về chi sớm. Với lại Mon cũng đâu có lịch học đâu, hồi chiều Hân nói với anh Kha xin cho Mon nghĩ làm mấy bửa nửa rồi đó
– Ờ ờ
– Nhớ đó! Mai mà lú đầu về đây biết tay Hân
– Rồi rồi. Có muốn về chị Phương cũng có cho về đâu lo
– Uhm…à mà còn tiền không? Anh Phong nói tiền phòng ảnh trả tới hết tuần luôn rồi. Mai ảnh chuyển tiền vào tài khoản chị Phương cho hai người đi chơi.
– Ờ thôi được rồi Mon còn tiền mà
– Tiền ở đâu mà còn. Hân có thấy bóp Mon còn nhiêu tiền đâu. Mệt quá mai chở chị Phương đi rút tiền sài đi. Đừng có bày đặt thấy hết tiền rồi chui về đây sớm à.
– Không sao đâu! Mon còn tiền thiệt
– Tiền đâu còn?
– Ờ trong ba- lô. Hôm lên đây bé Thy để tiền trong đó không cho Mon giữ nhiều tiền sợ Mon làm mất.
– Đó thấy chưa. Người gì hời hợt thấy sợ. Khỏi lo tiền đó Hân lấy cất rồi. Mai rút tiền trong thẻ để trên bàn sài đi. Tiền này Hân cất dùm mai mốt về trả lại cho.
– Trời đất…tự nhiên làm vậy chi không biết. Mon đâu phải con nít mà….
– Biết rồi…làm ơn đừng có tự ái dùm Hân đi. Tiền Mon làm một tháng có nhiêu đâu. Anh Phong nói chi phí dẫn chị Phương đi chơi Mon chịu không nổi đâu với lại là nhiệm vụ của ảnh là lo cho chị Phương mà.
– Ờ…nhưng mà M vẫn còn tiền. Thôi để Mon rút tiền trong thẻ của Mon được rồi. Thẻ Mon còn tiền. Chừng nào Mon hết tiền rồi mới sài qua tiền anh Phong gửi được chưa.
– Đã nói không là không! Cãi hoài Hân nghĩ nói chuyện với Mon luôn giờ.
– Đừng vậy mà. Mon chỉ muốn….
Bổng chị cốc đầu nó cắt ngang cuộc trò chuyện
– Muốn cái đầu nhox đó. Thẻ của nhox chị bỏ vô túi nhỏ Hân mất tiêu rồi lấy đâu nhox đòi sài…
Nói xong chị giật điện thoại trên tay nó đứng dậy đi ra xa nói chuyện
– Bé Hân ơi để tên nhox này chị lo cho….
Nó hết biết nói gì chỉ biết ngồi im lặng…Đàn ông con trai từng tuổi này rồi mà vẫn còn phải để người khác lo lắng, ngay cả mấy đồng bạc để chi phí cho chị đi chơi cũng lo không được…thật sự nhỏ Hân lo cho nó như vậy càng làm nó khó xử và càng đau hơn…Đồng ý là dẫn chị đi chơi thực sự túi tiền của nó không bao giờ chịu nổi nhưng dù sao con trai mà…ai lại không cảm thấy khó chịu khi nhỏ Hân làm vậy. Suy nghĩ một tí thì chị nói chuyện xong với nhỏ Hân quay lại đưa điện thoại cho nó.
– Nè nhox nói chuyện với bé Hân nhanh đi…chị đói bụng lắm rùi nè
– Ờ ờ…
Nó cầm máy, nhỏ Hân lại lên tiếng trước.
– Giờ sao
– Sao là sao
– Bộ giận Hân hả
– Ờ đâu có
– Mệt! Giận kệ Mon. Suy nghĩ nhiều Hân buồn, chị Phương buồn là lỗi của Mon đó
– Rồi dc rồi hiểu mà. Thôi ngủ sớm đi. Đừng lo, có gì về gặp nhau nói sau
– Uhm. Mai đi chơi vui vẻ đi. Về sớm chết với Hân đó.
Nhỏ Hân cup máy…Nó thở dài cất điện thoại vào túi. Cô chủ quán cũng dọn ốc lên cái bàn nhỏ trước mặt nó từ lúc nào. Chị ngồi kế bên cầm ly sữa đưa cho nó mĩm cười
– Nhox khờ đừng suy nghĩ nhìu nửa. Chị hiểu nhox mà…Nhox phải nghe lời chị, chị với anh Phong là anh chị của nhox, anh chị lớn hơn may mắn có điều kiện tốt hơn phải lo cho nhox.
– Biết rồi nhưng mà…
– Không nhưng gì hết. Nhox có muốn chị vui hông
– Tất nhiên muốn!
– Vậy giờ nhox phải nghe lời chị. Nhox nè, chị nè, Phong nửa…từ nay hổng ai được để ý tới vụ tiền nửa nha. Chị sẽ rất buồn nếu nhox cứ suy nghĩ như vậy. Thật đó…
– Rồi rồi…từ nay nhox không nghĩ vậy nửa được chưa…Nhox xin lỗi. Đừng buồn nhox nha
– Uhm…vậy mới ngoan. Rồi nhox sẽ hiểu chị, hiểu Phong thôi…Hihi mệt nhox ghê đồ ăn nguội hết rùi nè…nhox đút cho chị ăn đi
Chị mỉm cười ngồi dựa đầu vào vai nó tay chỉ chỉ về mấy dĩa ốc…Đúng là chị của nó, từ nghiêm túc chuyển sang làm con nít trong tích tắc. Đương nhiên lệnh của nữ hoàng nó không cãi được rồi, vậy là nó lại làm thằng con trai ga- lăng ngồi gỡ ốc cho chị ăn. Ăn ốc khuya, uống sữa nóng dưới cái tiết trời se lạnh thế này luôn làm người ta vui vẻ hơn, ăn uống ngon miệng hơn. Nó cũng quên ngay mấy suy nghĩ trong đầu đi. Trời khuya, nó với chị có gọi thêm một món ốc nửa rồi mới chở nhau trở về khách sạn.

Cũng như từ quán caffe về, chị vẫn ngủ lười ngả đầu lên vai nó. Cũng may nó không bị tái phát cơn đau ở lưng và tay nên vẫn đủ sức vừa cõng chị vừa lấy chìa khóa đi lên lầu, mở cửa phòng, nhẹ nhàng đặt chị xuống giường, cởi giày, cởi nón, đắp mền cho chị rồi mới nằm dài ra ghế thở hổn hễn vì mệt. Một ngày dài đi chơi, chăm sóc chị cho nên nó chìm ngay vào giấc ngủ. Cửa sổ ban- công vẫn hé mở đủ để gió, ánh đèn đường và tiếng côn trùng len lõi vào phòng…Đêm bình yên…giấc ngủ đến vội vàng trên chiếc ghế sô- pha giữa phòng. Đâu đó giọt đắng về trong mơ…

Chap 12:

Bình minh bắt đầu bằng ánh nắng yếu ớt len lõi vào phòng, nhưng không đủ xua đi cái lạnh run người buổi sớm mai phố núi. Nó mở mắt nhìn quanh như một phản xạ tự nhiên của con người mỗi khi thức giấc, nắm chặt bàn tay lại…nó mĩm cười nhận ra trong bàn tay nó còn có một bàn tay khác, có một chút hụt hẫng bởi nó biết đó ko phải là bàn tay em. Giường chị nằm chỉ còn đống mền gối, chẳng có người nào nằm trên đó cả bởi vì nữ hoàng nhà ta lại ngồi ngủ ngon lành dưới nền đất, đầu gối lên ghế sô-pha của nó đang nằm…ngốc thật, lại leo xuống sô-pha ngủ với nó hồi nào không biết, trên giường ấm, êm hơn ko chịu nằm, ngày nào cũng đua đòi chạy xuống sô-pha ngủ…thật khó hiểu. Nó bật cười, cũng may là chị vẫn chịu khó kéo theo đến hai cái mền xuống cuộn tròn vào y như chú mèo con, cũng biết tự chăm sóc mình trước cái lạnh của Đà Lạt chứ nhỉ. (Bảo đảm phòng nó là cái phòng sử dụng nhiều mền gối nhất trong khách sạn này haha)

Nó khẽ cựa mình lôi điện thoại ra xem giờ, trời ko đến nổi sáng mà cũng 7h hơn, kiến bò rần rần trong bụng rồi chứ bộ. Nhưng mà biết làm sao giờ, chị còn ngủ ngon lành thế kia làm sao nỡ gọi dậy để đi ăn sáng…vậy là đành nằm im âm thầm chiến đấu với mấy con kiến @@ lòng vái trời làm chị mau mau thức để đi ăn với lại cả đêm ngủ thẳng cẳng có được đi thăm tollet đâu =.=

Trời thương! Nằm được khoảng 10 phút thì có tiếng chuông điện thoại của chị nên nó mới có cớ đánh thức chị. Là anh Phong gọi, nó cầm điện thoại đẩy đẩy vai gọi chị dậy, tất nhiên đâu có dễ đánh thức chị, ẹo qua ẹo lại, miệng chu chu, mũi chun chun lại tỏ vẻ khó chịu nhất quyết không chịu mở mắt ra. Nó đành mở máy nghe, có điều trời không thương nó cho lắm, cha sanh mẹ đẻ tới giờ vốn mù công nghệ làm gì biết sài ba cái điện thoại cảm ứng này cầm cái điện thoại xoay tới xoay lui kiếm cái nút nghe mà có thấy đâu. Điện thoại reo hết bài nhạc chuông nó vẫn không biết cách mở điện thoại…thở một cái nó bỏ cuộc quăng điện thoại lại gần chị rồi lôi điện thoại nó ra bấm số anh Phong.
– Alo Mon hả, Phương đâu sao không nghe máy em?
– Dạ ngủ có chịu dậy nghe máy đâu anh
– Ừ ừ anh quên mất. Hai người sao rồi? Hồi tối bé Hân gọi nói em với Phương tự đi xe khách về hả?
– Dạ! Anh khỏi lên mất công.
– Phương chịu không em? Hay để anh lên rước hai chị em về chứ Phương không quen đi xe khách đâu.
– Ừ ban đầu chị không chịu mà nói một hồi chị chịu rồi anh đừng lo.
Anh Phong im lặng có vẻ đang suy nghĩ, một lúc anh Phong lên tiếng.
– Thôi được. Vậy để anh tìm đặt vé xe cho hai người. Tụi em tính chừng nào về?
– Thôi để em tự đặt chứ chị với Hân hổng cho em về sớm cứ bắt ở lại đây nên chưa biết ngày nào được thả về đâu anh.
– Ừ ừ anh biết rồi. Thôi để anh xem sao, chút anh gọi lại.
Anh Phong cúp máy. Được hơn mười phút thì anh gọi cho nó tiếp.
– Alo em nghe
– Ừ em ghi lại số bạn anh nè. Anh nhờ nó đặt vé ngày mai, ngày một và ngày kia nửa. Chừng nào về cứ liên lạc bạn anh đưa hai người ra xe về.
– Ủa đặt chi nhiều vậy anh?
– Uhm phải đặt vé trước mới có chỗ tốt em ơi. Bạn anh sẽ thanh toán tiền hết.
– Hix chưa biết ngày nào về anh đặt trước vậy tốn kém lắm
– (Tiếng cười nhẹ) Ừ không sao, tốn một chút để Phương được ngồi chỗ tốt cho thoải mái. Quyết định vậy nhé. Nếu lúc về Phương có mệt thì em nói anh có gì anh đặt vé máy bay cho hai người về luôn cho nhanh.
– Hix anh làm vậy mất công quá.
– Haha từ từ em sẽ quen ấy mà. Thôi hai người chơi vui vẻ có gì gọi cho anh. À cẩn thận nhé!
Anh Phong cúp máy, nó im lặng thở dài. Đúng là anh Phong chăm sóc chị rất chu đáo, chìu chuộng chị tối đa. Chị may mắn thật, có được người đàn ông tốt yêu thương chăm sóc từng li từng tí như anh, ngay cả nếu nó là con gái nó cũng muốn có một nửa yêu thương mình như anh Phong dành cho chị nửa nói gì là mấy đứa con gái khác. Nghĩ lại mình chẳng là gì cả, em đến với nó toàn phải chịu khổ, toàn phải chăm sóc nó chứ có bao giờ được nó chăm sóc ngược lại đâu, đến với nó em toàn mất rất nhiều thứ, còn nó bên em thì chẳng mất cái quái gì cả. Chợt nghĩ để em đi liệu là điều tồi tệ hay điều tốt đẹp đây. Vậy là nó nằm ngẩn mặt nhìn lên trần nhà, lòng tranh đấu giữa việc đúng và sai khi để em đi. Quá nhiều suy nghĩ cho buổi sớm mai của một thằng nhóc.

Nó thức dậy bởi ai đó đang hát khe khẽ. Chắc là chị, chẳng say ngủ đến nỗi lầm tưởng đó là em, buồn cười nhỉ. Nó ngồi dậy, chị đang dựa lưng vào sô-pha ngồi nghịch điện thoại của nó (quái móc điện thoại nó hồi nào không hay luôn@@), miệng lẩm nhẩm bài hát gì đó tiếng nước ngoài. Chẳng biết chị thức dậy lúc nào nửa có điều chị vẫn cuộn người trong đống mền bông ấm áp, bảo đảm thức dậy chưa chịu rời khỏi sô-pha chứ đâu.
– Đang làm gì đó chị?
– Đồ con heo. Ngủ nướng thấy sợ luôn
– Sax! Ai nướng
– Chị dậy lâu rồi. Nhox con ngủ nướng làm chị đợi mòn đợi mỏi, đói bụng muốn chết nè
– Thô
– i đi cô nương. Hồi sáng kiu chị dậy có thèm dậy đâu
– Hồi sáng nào ai biết đâu
– Ờ..giả bộ quên hay ha. Anh Phong điện thoại ầm ầm cả buổi kiu có chịu dậy đâu
– Thiệt hả? Hắn điện chi dzạ?
– Điện hỏi thăm thôi. Nói chuyện cả buổi trời chị không chịu dậy nên nhox mới ngủ trở lại đó
– Kệ nhox. Nói chung nhox là đồ con heo, thức dậy còn ngủ lại…lười biếng xấu tính.
– Nè nè mới dậy xài xể (nói xấu – tiếng miền tây) người khác rồi nha
Chị tròn mắt
– Xài xể là gì vậy nhox
– Ờ nghĩa là mới sáng sớm nói xấu nhox rồi đó
– Hihi ráng chịu…Mà chị đói bụng lắm nè nhox dậy chở chi đi ăn nhanh đi
– Từ từ dậy nè. Để nhox đi vệ sinh cái.
– Nhanh nhanh nha
– Rồi chị đánh răng chưa đó
– Chưa…chị sợ lạnh. Nhox đánh răng trước đi…chị nằm chờ nhox
– Thôi thôi làm ơn đi đánh răng trước đi. Chị nằm xuống là ngủ nửa chắc luôn
– Không có đâu mà…nhox đi trước điiiiiii…chị nằm chút à
Vừa nói chị vừa trườn lên sô-pha cuộn người vào đống mền…Nó đành lắc đầu đứng dậy đi vào tolet
– Ờ nằm đó đi chút ngủ nhox tưới nước lạnh lên mặt đừng có la
– Thách!
– Ờ ngon! Chờ coi!
Nó vào tolet vừa đánh răng vừa giải quyết bầu tâm sự, thiệt không dậy nằm thêm chút nửa bảo đảm có án mạng. Cũng giống hôm qua nó hổng biết sài máy nước nóng nên đành cắn răng sử dụng nước lạnh. Vệ sinh cá nhân, mặc quần áo xong xuôi nó đi ra không quên vốc một vốc nước lạnh mưu đồ ám sát nữ hoàng (Hehe). Ra tới sô-pha nó đi lại gần ngồi trước mặt chị
– Nè nè…dậy đánh răng đi cô nương
Chị không thèm trả lời, mắt nhắm nghiền, gương mặt run run. Bảo đảm làm bộ ngủ chứ đâu. Nó đưa hay tay ra từ từ để lại gần mặt chị.
– Bày đặt giả bộ ngủ nửa, tưới nước lạnh cho khỏi giả bộ nè
Nó chưa kịp thực hiện ý đồ thì chị đã bật người dậy… bất ngờ nó hổng kịp né hậu quả hai đứa cụng đầu một cái “bưng”!!! Nó bật ngửa nằm lăn ra đất còn chị thì dội ngược trở lại sô-pha…hai tiếng uiiidaaa từ hai cái họng suýt thành hai tiếng hét, cũng may nó và chị đều uiiidaaa tương đối nhỏ nên chưa đến nổi bị phục vụ phòng lên kiếm như hôm trước.
– Trời ơi…chết người ta rồi nè…huhu bể đầu chảy máu ròng ròng luôn rồi nè….
Chị ôm đầu rên rĩ…tất nhiên là hậu quả đâu có đến nổi như chị la…Nó tuy đau nhưng cũng ngồi dậy kịp nhìn chị ôm đầu lăn qua lăn lại rên la. Chưa thấy người nào tráo trở như cái người này, bị cụng đầu mà nằm ôm hai con mắt lăn lộn khí thế luôn. Nó hổng thèm quan tâm ngồi xuống kế bên nhìn. Lăn la đã đời hình như hổng thấy ai dỗ chị nằm im, tay hí hí ra kiếm nó.
– Thôi đi cô hai…la đã chưa?…Đụng có chút xíu mà la như sắp chết tới nơi rồi á. Dậy đi đánh răng nhanh đi.
Quê độ, chị hổng thèm trả lời kéo cái mền trùm kín mặt lại làm vẻ giận dỗi. Đau tim thiệt.
– Thôi xin lỗi. Đừng giận nửa dậy nhox chở đi ăn sáng nè
– Ăn một mình đi.
– Hehe hổng đói hả
– Xí…đau muốn chết nè ăn hổng vô
– Chết đâu chết! Còn sống nhăn kìa
– Giờ hổng chết mà chút sẽ chết
– Thôi mệt quá…sắp 11 giờ rồi kìa. Hổng dậy coi ai đói biết liền
– Kệ chị! Quan tâm chi dzạ
– Giận hoài…như con nít ấy. Thôi xin lỗi…nè phạt đi
– Không thèm. Cụng đầu ngta đau muốn chết còn ngồi cười. Thấy ghét!
– Hehe ai bỉu đụng có chút xíu mà chị la thấy sợ, như con nít
– Mệt…ai con nít hồi nào. Chị bị đau thiệt chứ bộ. Nè sưng một cục luôn nè, chảy máu nửa
– Đâu đưa coi coi
– Nè
Chị kéo cái mền ló đầu ra đưa cái trán lại gần cho nó coi…Nó xoa xoa cái trán chị tìm mãi có thấy giọt máu nào đâu, cũng không có sưng chỗ nào..
– Có sưng có chảy máu đâu cô hai
– Có mà…
– Không có
– Chị nói có là có…hix không chảy máu nhưng bị sưng nè
– Rồi thì sưng, chút ăn no vô nó tự xẹp liền à
– Đồ khùng…ăn no sao xẹp
– Ờ thì ăn no cái bụng nó phình ra thì cái đầu phải xẹp vô chớ…
Nó vừa cười nói vừa lấy một tay còn lại chọt vô bụng chị…Chị cười khúc khích vị nhột vội đứng dậy cốc một cái vô đầu nó rồi chạy thẳng vô tolet
– Hihi đồ xạo sự…mệt quá chờ chị chút…
Nó xoa xoa đầu nhìn theo…thiệt…đúng là chị như con nít….giỡn với chị, quên cả buồn phiền.

Chở nửa tiếng hơn chị mới chuẩn bị xong. Vẫn là bộ quần áo kín mít cả người, màu hồng hồng, trắng trắng, không biết chị mặc mấy lớp quần áo nửa nói chung nhìn chị y như cục bông gòn rất đáng yêu. Chị tung tăng đi phía sau nó, tranh thủ ngắm nghía mình trong gương chiếu hậu mặc kệ nó xoay trở chiếc xe, tự tay đội nón bảo hiểm, cài dây cho chị.
– Hihi thấy chị đẹp hok nhox
– Ờ y như cục bông gòn
– Là sao
– Thì đẹp chứ sao…có điều…hơi méo
– Sao méo? Méo chỗ nào
Chị vội đứng lui lại xa xa để nhìn toàn thân trong gương chiếu hậu
– Ờ thì cái đầu bị sưng nên hơi méo =))
Nó bật cười. Nghe xong câu nói chị xụ cái mặt quê độ đi lại leo lên xe không quên dứ nắm đấm trước mặt nó
– Quýnh một cái là phù mỏ bi giờ..chọc chị hoài nha!
Nó đề máy cho xe hòa vào dòng người trên đường. Sau lưng chị vui vẻ hít lấy khí trời lành lạnh, xuýt xoa luyên thuyên những câu chuyện không đầu không đuôi. Nó chở chị chạy đại theo con đường mà chị thích, cuối cùng dừng lại ở một quán nhà hàng – caffe lưng chừng trên đường, dường như những caffe, nhà hàng đẹp ở đây đều nằm lưng chừng núi và có thể nhìn về phía thành phố thì phải.. Nó và chị chọn một chổ ngồi sát cửa sổ, có thể nhìn xuống phía dưới thành phố. Nó gọi món bít-tết quen thuộc còn chị thì ăn bò kho với bánh mỳ. Ăn xong nó gọi một ly caffe không đường còn chị là món caffe có kem. Vậy là hai đứa vừa ngắm cảnh vừa vui vẻ trò chuyện hàng giờ đồng hồ, những câu chuyện không đầu không đuôi râm rang hòa vào tiếng nhạc.

Cả buổi chiều nó và chị lang thang khắp nơi trong thành phố, không biết đường nên toàn chạy theo quán tính. Nó đưa chị đi vườn hoa thành phố để chị chụp ảnh, xong quay trở ra Hồ Xuân Hương để đi xe ngựa ngắm cảnh, ăn uống, phải nói chị ăn khỏe thật, cả buổi chiều ăn ko ngưng mà vẫn than đói suốt, thèm ăn suốt…đến nổi nó không còn hơi đâu mà tính toán tiền bạc gì nửa. Đúng như anh Phong nói cứ thế này nó phá sản là cái chắc =.=. Trời tối, lại phải đưa chị đi ăn tối mặc dù cả buổi chiều chị ăn vặt không dưới vài chục món. Hai đứa túm tụm ngồi run run vét xong cái lẩu dê thì cũng 8 giờ hơn. Địa điểm cuối cùng nó và chị ghé lại là Đà Lạt Night. Lần thứ hai đến quán, cảm giác vẫn thân quen đến lạ, chẳng giống tình yêu sét đánh tí nào, nhẹ nhàng…thân thiết.

Chọn chỗ ngồi gần cửa sổ, chỗ hôm qua đã có khách ngồi rồi, không sao, có cơ hội nhìn về thành phố từ một góc khác cũng hay. Một caffe không đường cho nó và một caffe kem cho chị. Hồi nảy la sợ nóng trong người vì uống caffe nhiều đã đời giờ này vẫn đòi uống caffe kem cho bằng được. Chị cởi áo khoắc bông nhảy sang ngồi cạnh vòng tay vào nằm lấy bắp tay nó xuýt xoa.
– Lạnh quá chừng lun ha nhox. Mặt chị sắp đóng băng lun nè…
– Ờ lạnh hổng mặc áo cởi ra chi
– Cởi ra mới lạnh
– Trời đất, tự nhiên than lạnh còn đòi dc lạnh chi trời
– Hihi thì lạnh mới ngồi kế nhox nè
Chị nép sát vào người nó rồi lấy cái áo bông to đùng của mình trùm lấy trước ngực nó. Cảm giác như chị đang chơi trò chơi với cái lạnh của Đà Lạt vậy…chị vô tư kéo cửa sổ ngẩn đầu đón gió lạnh lùa vào rồi rùng mình chui sâu vào vai áo nó, hết run lại ngẩn đầu lên kéo cửa sổ ra rồi lại run run chui trở lại lấy nó làm hơi ấm…Cứ như vậy tới lúc phục vụ mang đồ uống ra chị mới ngồi thẳng dậy giành ly caffe của nó
– Gì nửa
– Pha caffe
– Pha chi nửa caffe pha sẵn mà
– Mới hôm qua giờ quen rùi hả…chị pha caffe cho bớt đắng nè
– Trời đất hôm qua tưởng giỡn nay làm thiệt nửa hả
– Chị có giỡn đâu. Sau này đi uống caffe với nhox chị sẽ làm như thế này hoài luôn
– Ờ nhưng mà
– Hihi
Chị bịt miệng không cho nó nói vui vẻ đưa ly caffe lên miệng mình xoay vài vòng đủ để son bám đều hết miệng ly rồi mới trả ly caffe cho nó quay trở lại với ly caffe kem ngọt ngào của riêng mình. Nó không nói gì nửa im lặng thưởng thức món caffe son đặc biệt của chị (Nói thật là vẫn đắng nghét, ngọt đâu ngọt không biết).

Có vẻ chán trò chơi với gió lạnh nên nảy giờ chị chỉ ngồi im ngả đầu lên vai nó nhẩm theo điệu nhạc, tay nghịch điện thoại nó…chợt chị đưa điện thoại lên trước mặt nó.
– Nhox!
Nó giật mình đưa mắt nhìn vào điện thoại. Trên màn hình là số của em. Cái tên quen thuộc ấy như một mũi kim vụt sâu vào người nó, hơi giật mình vì nhói đau. Ngay khi nửa chưa kịp cảm nhận trọn vẹn cái đau ấy chị đã đưa ngón tay bấm vào nút xóa…nó hơi giật mình nhưng cũng ko đưa tay cản, xóa xong số chị lại bấm vào mục tin nhắn và chọn delete all…Từng là thư trên màn hình điện thoại bay chậm chậm vào biểu tượng thùng rác, con số tin nhắn giảm từ từ trước mắt nó…Nó lặng nhìn con số ấy từ từ nhảy về 0 để rồi cuối cùng…những tin nhắn thương yêu ấy mãi mãi không còn tồn tại trong điện thoại nó nửa. Giờ chính nó cũng chẳng thể nào nhớ nổi hết những con số điện thoại của em, chưa bao giờ nó có thói quen nhớ số điện thoại một ai đó kể cả số nó, con người nó luôn vô tâm hời hợt như vậy…luôn là một thằng như vậy. Nó cũng chẳng biết vì sao lúc đó nó không ngăn chị xóa những kỷ niệm ấy nửa, chỉ biết im lặng để chị làm, không phải nó muốn không muốn giữ, chẳng phải nó muốn mọi thứ về em biến mất đi…đơn giản vì người làm hành động delete đó là chị, ừ nó chỉ có thể nghĩ dc như vậy thôi.
Nó im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng trống rỗng vô hồn, chẳng suy nghĩ, chẳng cảm thấy gì cả…Còn chị thì nhẹ nhàng cất điện thoại vào túi áo nó rồi nép sát hơn vào người nó, siết tay thủ thỉ
– Nhox sẽ không giận khi chị làm như vậy đúng không? Chị biết nhox sẽ không giận chị đúng không?Hì…nhox nên quên. Bắt đầu bằng việc detele…
– Tại sao?
– Vì chị muốn nhox phải như vậy. Chị không cho phép nhox được buồn vì quá khứ một giây nào nửa. Chị không thích…chị không vui vì điều đó.
– Ừ!
Nó im lặng, chị cũng im lặng. Gió lùa vào, lạnh tái mặt. Cũng tốt, đóng băng luôn càng tốt vì nó chẳng biết phải nghĩ gì làm gì vào lúc này nửa. Rồi tự nhiên nó nói với chị, nói nhiều lắm…nó nói với chị tất cả mọi thứ, nó kể về em, nó kể từ lần đầu tiên gặp em, mọi thứ đều đều như cuộn phim chiếu chậm vậy, đôi lúc nó ngừng lại bật cười khi nói về chi tiết nào đó buồn cười của hai đứa, chị cũng cười theo, nhấp một ngụm caffe đắng rồi lại tiếp tục…nó nhớ nó nói lâu lắm, nó cười, nó còn đưa tay để minh họa nửa chứ…rồi nó nói hết với chị về lời hứa của hai đứa, về mười năm, về nỗi đau của nó và em…Nó biết lúc đó nó đau lắm nhưng chẳng biết sao nó lại bình tĩnh kể với chị nửa, thậm chí nó còn mĩm cười rất nhiều cùng với chị. Cười mĩm thôi nhưng tươi lắm, cười thoải mái lắm, cứ như hai đứa đang cùng nhau ôn lại chuyện vui nào đó hồi xưa vậy…

Trời về khuya…chỉ còn nó và chị ngồi ở góc đó trò chuyện với nhau, những khu vực khác vẫn còn khách nghe nhạc, chơi đàn…hình như người ta dành riêng căn phòng đó cho nó và chị trò chuyện với nhau vậy…ai mà biết được, trùng hợp chăng?…Hay bởi vì gió lạnh đến nổi đôi mắt nó đóng băng, nó và chị bơ đời chẳng nhìn thấy ai trong căn phòng đó nửa?…Cười!

Chap 13:

Ai đó nhìn vào nó và chị lúc này có lẽ chỉ nhìn thấy hình ảnh hai con người đang nói về những chuyện vui một cách nhẹ nhàng, chẳng giống đang kể về chuyện chia xa một ai đó tí nào. Câu chuyện kết thúc, nó ngừng nói, nhấp ngụm caffe còn lại trong ly rồi im lặng. Chị không nói gì gọi phục vụ thanh toán xong kéo tay nó đứng dậy.
– Mình về nha nhox? Trễ rồi
– Ừ
Nó đưa xe ra ngoài đường, cài dây nón bảo hiểm cho chị rồi cho xe chầm chậm lăn bánh trên đường. Lâu lắm rồi nó mới thấy chị im lặng và mĩm cười giống như nó lúc này vậy, có lẽ cuộc sống sinh ra chị để làm chị của nó vậy, tiếc là không phải chị em ruột, không ruột thịt nhưng lại hiểu nhau rất nhiều. Hiểu về suy nghĩ, cảm xúc thôi nhé chứ cuộc sống của chị vẫn là một màn bí mật với nó, ít nhất đến giờ nó cũng chưa có quan tâm lắm đến cuộc sống của chị. Con đường vẫn như hôm qua, gió lạnh buốt, tiếng côn trùng, tiếng xì xào trò chuyện của những hàng thông hai bên đường, vài chiếc xe chầm chậm lao đi rồi mất hút dưới phía xa. Chị ngồi nép sát vào người nó, cảm nhận rõ hơi thở nhẹ sau lưng, cả nụ cười mĩm của chị nửa. Chợt nghĩ nụ cười mĩm đặc sản riêng của nó có nguy cơ bị chị cướp bản quyền.

Vòng vèo mấy con đường phía ngoài thành phố, im lặng và ít xe cộ nhưng về đến trung tâm thì lại khác, vẫn là hình ảnh nhộp nhịp nhưng chẳng quá xô bồ như Sài Gòn…tiếng xe, tiếng người, tiếng nhạc, tiếng rao hòa lẫn vào nhau như một bản nhạc dài trong đêm. Nó dừng xe trước cửa khách sạn, chị bước xuống cho nó cởi nón rồi đứng chờ ngoài cổng chứ không theo nó vào trong. Hình như cả hai có chung suy nghĩ là chưa nên về khách sạn để nghỉ ngơi ngay bay giờ, đi dạo dưới cái trời se lạnh này luôn là một đặc sản không thể bỏ qua mỗi khi có dịp ghé Đà Lạt mà…

Cất xe xong nó đi ra cổng, chị đang ngồi bên vệ đường tay nghịch nghịch cái mũ len màu hồng. Vừa thấy nó chị đứng dậy choàng tay chị vào tay nó, hai đứa song bước từ từ hướng về phía bờ hồ. Ghé qua một hàng bán kẹo bông nó mua cho chị hai cây kẹo bông, một màu xanh, một màu hồng. Chị vô tư lè lưỡi thưởng thức món kẹo bông ngọt ngào ngay giữa đường, một tay cầm kẹo tay còn lại vẫn vòng vào tay nó, riêng nó chẳng ăn gì cả, hai tay vẫn cho vào túi quần…Nó thích Đà Lạt đêm vì lúc này nó có thể cho hai tay vào túi quân chậm bước giữa đường chẳng phải lo xe cộ, chẳng phải nghĩ cách để sang đường, chẳng phải nghĩ cách đi thật nhanh…

Khi hai cây kẹo bông của chị hết thì cũng vừa lúc hai đứa ra đến bờ hồ. Đêm khuya nhưng người vẫn còn ngồi rải rác bên bờ khá nhiều, một số ăn uống, một số trò chuyện, ca hát, đùa giỡn hoặc đơn giản là vài cặp đôi ôm chặt lấy nhau tâm sự…Chọn một chỗ khá sạch, tách xa những người xa lạ khác chị kéo tay nó ngồi xuống để gia nhập đội quân đang bao vây mặt hồ.
– Trời lạnh ghê ha nhox. Mặt chị sắp đóng băng luôn rồi nè.
– Ừ lạnh thiệt
– Hihi nhox chịu lạnh giỏi không?
– Hên xui
– Chị chịu lạnh giỏi lắm đó.
– Biết rồi
– Tin không?
– Có nói gì đâu
– Pleeee…nhưng chị vẫn thấy lạnh lắm
– Gì ngược đời vậy
– Uhm chịu lạnh giỏi nhưng đâu có nghĩa hổng bị lạnh đâu. Nè coi tay chị đi…lạnh cóng luôn nè
Chị vừa nói vừa tháo găng tay ra áp hai bàn tay lên mặt nó. Đúng là tay chị lạnh thiệt.
– Rồi biết rồi đeo găng tay vào đi không chút thành kem luôn giờ
– Hihi đồ khùng kem đâu ra
– Thì lạnh tay đóng băng thành kem
– Èo! Vậy cũng nói. Mà kem nay ăn không được đâu mà đòi
– Ai đòi hồi nào
– Chứ nói tay chị đóng thành kem chi. Ý đồ đòi ăn kem chứ gì
– Thôi đừng có xuyên tạc. Nhox chẳng thích ăn kem đâu
– Kem ngon mà
– Ờ nhưng không thích cho lắm
– Xì…mấy người không thích kem là những người ngốc nhất
– Sao mà ngốc
– Vì kem rất ngon
– Ờ thì ngon. Người gì lớn rồi mà tối ngày cứ kem kem kẹo kẹo như con nít
– Hihi chị thích làm con nít mà
– Ờ…thôi nhox thua. Nói gì cũng nói dc hết
– Hì
Chị cười. Nó cũng cười. Cười vì câu chuyện không đầu không đuôi ngộ nghĩnh như con nít.
– Nhox sẽ làm gì nếu bây giờ nhox là con nít
– Chưa biết! Nhox cũng chưa lớn lắm nên chưa có nhu cầu hồi xuân như chị
– Quýnh phù mỏ giờ. Ý nói chị già đó hả
– Haha cái này tự chị nói nha
– Xí! Tại nhox có ý đó chứ bộ
– Ờ ờ! Hehe (nhún vai)
– Nhưng chị đâu có lớn lắm đâu..chị còn trẻ mà đúng không
Chị dựa đầu vào vai nó
– Ừ thì còn trẻ mà…y như con nít như bây giờ đây nè
– Hì chị thích làm con nít lắm
– Chi?
– Vì con nít mới được chiều chuộng, mới được người khác chăm sóc, bảo vệ….
Chị ngừng một lúc…rồi tiếp lời
– Vì con nít sẽ không bao giờ phải lo nghĩ, phải đau nhiều như nhox của chị bây giờ nè.
Bất giác nó giật mình khẽ nhói, nhưng bàn tay chị cũng kịp siết nhẹ bắp tay nó.
– Ừ…cũng đúng!
– Nhox đau nhiều lắm đúng không?
– Ờ
– Vậy sao nhox thích cười
– Ờ không lẽ khóc
Hình như chị không bận tâm đến lời nói của nó, chị chỉ thích hỏi theo ý của chị thôi.
– Vậy sao nhox cứ giả bộ không bị đau hoài vậy?
– Giả bộ hồi nào
– Vì nhox cười với chị suốt nè
– Ờ…thì hôm kia chị đâu có cho nhox buồn
– Không cho nhox buồn chứ đâu có nghĩa bắt nhox giả bộ cười
– Vậy giờ chị muốn sao?
– Hihi chị muốn nhox cười nửa cơ
@@ Nói vòng vòng chẳng biết chị muốn gì (haha)
– Thì đang cười nè
– Tốt…
Nó thề là nó chẳng biết chị đang muốn nói gì, muốn nó làm gì. Từng câu chữ của chị cứ như đứa trẻ trò chuyện một mình, không quá nhiều nội dung nhưng cũng không dễ để bất cứ người lớn nào hiểu được.
– Chị ghét làm người lớn lắm. Nhox có ghét không?
– Ừ nhox hok ghét nhưng cũng hok thích
– Sao vậy?
– Có ghét hay thích thì cũng như không, cuối cùng vẫn phải lớn. Cứ tự nhiên cho khỏe khỏi lo nghỉ mệt óc.
– Uhm…phải chi có thuốc gì uống vô xong làm con nít hoài nhox ha
– Ờ…chị bị cuồng làm con nít rồi đó
– Kệ chị! Chị sợ làm người lớn lắm…thật đó…cực kỳ sợ luôn!
Chị lè lưỡi rùng mình như để tăng thêm tính thuyết phục của sự sợ làm người lớn.
– Ờ thôi sợ thì đừng có làm người lớn
– Hix đang ráng làm con nít nè…cũng mệt lắm chứ bộ
– Mệt thì đừng làm…để mọi thứ tự nhiên cho khỏe
– Xí…không tự nhiên được đâu…Nói chuyện với nhox tức muốn chết! Ghét quá!
– Ờ…(haha)
Chị im lặng…sau một hồi nói lung ta lung tung với thằng ngố như nó, có vẻ chị bỏ cuộc thì phải. Giờ có 100 thằng như nó ngồi đây cũng chưa chắc hiểu được chị nói chi là nó. Một người kỳ lạ!…
– Chị cảm thấy ganh tị với nhox
– Vụ gì nửa?
– Vì nhox sắp thành người lớn
– Là sao?
– Chị cũng cảm thấy ganh tị với bé Thy!
Lại nói chuyện chẳng thèm để ý người khác nói gì @@.
– Tại sao?
– Vì bé Thy chọn đúng người để yêu. Rất xứng đáng. Thật đó! Chị rất ganh tị!
– Không tốt như chị nói đâu
– Không! Chị cảm thấy tốt. Nhox yêu hết mình, nhox làm tất cả vì bé Thy. Ít nhất nhox tốt nhất đối với bé Thy.
– Có lẽ vậy.
Chị từ từ ngả đầu nằm lên hai chân nó, hai tay đan trước ngực.
– Nhox có hối hận khi để bé Thy đi không?
Nó đưa mắt nhìn ra phí mặt hồ
– Nhox chưa biết. Từ trước giờ nhox chưa bao giờ hối hận bất cứ việc gì nhox đã làm dù đúng dù sai, tốt hay xấu. Nhưng lần này thực sự nhox chưa biết mình có hối hận hay không nửa
– Nhox sẽ không hối hận đúng không?
Chị xoay đầu nó nhìn vào mặt chị.
– Ừ. Có lẽ không
– Chị biết mà ^^
– Hay ta
– (cười) Papa chị nói làm đàn ông thì phải chịu trách nhiệm lời mình nói. Đàn ông không được hối hận vì việc mình đã làm mà phải tìm cách để làm điều tốt hơn. Chị muốn nhox không được làm trẻ con nửa. Nhox phải nhanh nhanh làm người lớn như papa chị
– Có vẻ papa chị là người tốt nhất phải không
– Tất nhiên rồi. Papa chị là good men!
– Vậy chị kể về papa chị cho nhox nghe đi?
– Hihi sau này chị sẽ kể.
– Sao vậy?
– Vì chị không chắc về nhox
– Về điều gì?
– Về lòng tin
– Lòng tin về cái gì
– Lòng tin nhox sẽ thực sự trở thành một good men! Chị phải tìm hiểu kỹ mới được.
– Coi bộ khó ha
– Uhm…một good men rất khó. Khi nào nhox sẵn sàng để học làm good men như papa chị sẽ nói với nhox
– Rồi…ok luôn
Chị cười, đưa hai tay vỗ vỗ nhẹ vào má nó.
– Còn bây giờ nhox nên học cách quên bé Thy
Nó hơi bất ngờ…chẳng lẽ chị bỏ quen lời hứa của nó và em sao?
– Nhưng…
– Nhox nên quên. Thật đó…nếu nhox muốn làm một good men như papa nhox nên học cách quên bé Thy. Bởi vì một good men của gia đình khác với làm một đàn ông “tầm thường”. Sau này nhox sẽ hiểu.
– Nhox không chắc hiểu được chị…nhưng còn lời hứa…chị từng nói chị ghét nhất thất hứa mà
– Ừ! Chị ghét người thất hứa lắm. Nhox vẫn sẽ giữ lời hứa với bé Thy. Nhưng chị muốn nhox quên để làm một good men. Vì một good men mới đủ sức giữ đúng lời hứa của mình.
– Hơi khó hiểu
– Hihi chị cũng chưa hiểu nửa
– Hix…lời của chị nói mà
– Chị không biết. Chị chỉ cảm thấy nên vậy thôi. Nhưng chị sẽ cùng nhox tìm hiểu.
– Ờ…vậy cũng được.
– À còn nửa đó
– Chuyện gì?
– Nhox sẽ làm một người mạnh mẽ đúng không?
– Ừ…thì ai cũng muốn làm người mạnh mẽ mà
– Hì…vậy chị sẽ làm người yếu đuối
– Sao vậy?
– Vì nhox sẽ là em trai. Em trai nghĩa là con trai, con trai thì phải mạnh mẽ hơn con gái. Vì chị là chị gái mà
– Trời! Tưởng gì…ờ chị muốn sao cũng được.
Chị của nó là vậy đó. Những lời chị nói luôn mang điều gì đó trẻ con nhưng không dễ để hiểu. Cách sống và cách cảm nhận cuộc sống qua lời nói của chị luôn mang nhiều màu sắc bí ẩn, kỳ lạ nếu không muốn nói có gì đó hơi xa rời với thực tế cuộc sống.
– Nhox ơi!
– Sao chị?
– Khi nào nhox làm người lớn…nhox đừng khác nha?
– Là sao
– Nghĩa là nhox đừng như những người lớn khác. Nhox hãy làm người lớn nhưng đừng quên cách sống của nhox như giờ nè…giống như cách nhox đối xử với bé Thy ấy.
– Để làm gì?
– Để chị còn kiểm tra nhox có thích hợp làm một good men như papa không đó?
– Haha…rồi ok…nhox sẽ cố gắng
– Hihi hứa nha.
– Uh!
– Chị vẫn ganh tị với bé Thy lắm!
– Lại ganh tị nửa @@
– Chứ sao! Chị vẫn là con gái mà
– Ganh tị chi không biết…chị nên hài lòng vì có người tốt gấp cả trăm lần nhox kìa
– Ai?
– Papa chị!
– Papa chị không tính vô đây
– Vậy còn một người
– Ai
– Anh Phong chứ ai
– Hả
– Hả cái gì…lo ganh tị với Thy…chị quên anh Phong cũng đối xử rất tốt với chị sao
– Hok dám…hắn rất đáng ghét…
– Ghét thiệt hok
– Ừ…ghét thiệt. Mà ý nhox đang nghĩ gì đó
– Nghĩ về mối quan hệ của chị với anh
– Trời…ra là vậy…hihihi
– Cười cái giề…biết mắc cỡ nửa hả
– Hok dám…hihi sau này nhox sẽ biết…
– Biết gì?
– Bí mật. Mà nhox đừng nhắc tới hắn nửa. Lo cho nhox kìa. Nhox vẫn phải giữ lời hứa với chị đó. Không được buồn nửa.
– Ừ…hứa rồi mà.
– Uhm…ngoan!
Chị ngồi dậy vươn vai
– Oa oa chị buồn ngủ rồi. Mình về đi nhox….Mệt ghê nói chuyện với nhox mệt muốn chết. Chị phải suy nghĩ đau cả đầu
– Ờ thì về (cười) Ai mượn suy nghĩ nhìu rồi than.
– Không suy nghĩ sao được. Tự nhiên nhox kể quá trời…tự nhiên vướng vô tên nhox con như nhox…mệt thiệt…
– Ờ thì sorry…tự nhiên lôi chị vào chuyện của nhox
– Nhưng không sao…cũng thú vị lắm. Ít nhất nhox không như những người khác chị biết. Haizz…lỡ rồi..đành chịu thuiiiiii
– Lèm bèm gì nửa đó
– Hihi Chị nói lỡ làm chị nhox rồi phải lo cho nhox thôi
– Ờ ờ…cái này tự chị lo nha. Lo mệt đừng có than
– Hihi chị cứ than làm gì chị. Lo là lo mà than sẽ than. Lúc đó nhox phải chịu trách nhiệm
– Có vụ này nửa
– Chứ sao. Ai bỉu nhox là em chị. Nhox phải có trách nhiệm vì làm chị gái lo…
– Thôi mệt quá…rồi..coi như xui bị làm em chị dc chưa…tự nhox biết số mình rồi
– Hihi Quýnh phù mỏ giờ. May mắn lắm mới dc làm em chị đó nha nhox con
– Thôi nha…nhox dc rồi thêm chữ con chi nửa
– Hihi nhox con nhox con nhox con….
Chị vừa trêu vừa quay lưng chạy đi. Nó cũng mĩm cười đuổi theo chị….Mang giày cao gót mà chạy cũng nhanh ớn, làm nó đi kế bên mà cũng phải làm bộ đang chạy thiệt nhanh (haha). Chạy được một lúc tự nhiên chị ngồi thụm xuống đất. Nó đành dừng lại ngồi kế.
– Gì nửa vậy cô hai
– Hix chị mệt…chị đói bụng với chị buồn ngủ.
– Sax…thì đang đi về nhà nè
– Chị đi hết nổi rồi
Nó chống cằm suy nghĩ
– Chứ muốn sao?
Chị hổng nói gì, đưa hai tay ra phía trước, đôi mắt nhắm nghiền, miệng mĩm cười (ghét thật). Nó lắc đầu…hiểu rồi.
– Biết rồi cô hai…Hix hix
Nó xoay lưng lại. Chị hí hí mắt nhìn nó xong vui vẻ đứng dậy leo lên lưng cho nó cõng. Cõng chị thì nổi nhưng mà cõng từ đây về tới phòng chắc đem chôn nó luôn quá. (mình thấy tào lao thiệt haha). Nó cõng chị đi trên đường…mệt thì mệt nhưng vẫn vui vì sau lưng chị đang vui vẻ ngả đầu lên vai nó. Đi ngang hàng bán cá viên chiên, chị chỉ tay, nó dừng lại mua cho chị hai xâu cá viên chiên sau đó lại tiếp tục cõng chị đi về. Vật vả, thở hỗn thở hễn, than thở, cười đùa, thậm chí nằm lăn ra cả giữa đường (ở đúng dơ) cả chục lần hai đứa mới về được tới khách sạn. Rụng rời tay chân…ai nói cõng con gái đi giữa đêm Đà Lạt thế này lãng mạng lúc này là nó bẻ răng đứa đó liền…cực kỳ dở hơi và lãng nhách thì có…mệt điên cả người đây nè >.<. Mất khoảng 20 để ra tới hồ chứ lúc về mất gần tiếng mới lếch về tới nơi…

Chị thì sung sướng lắm, giỡn cả đoạn đường về giờ mệt nằm ngủ ngon lành trên vai nó, tay vẫn cầm cây cá viên chiên chưa ăn hết, mắt nhắm nghiền mặc cho nó xấu hổ với nhỏ tiếp tân trực quầy. Lấy chìa khóa, cười trừ với nhỏ xong nó lấy hết sức tàn còn lại cõng chị lên phòng mở cửa xong nhẹ nhàng để chị xuống giường, cởi giày, cởi nón, đắp mền xong mới bò qua sô-pha nằm uống trà. Giờ trà nóng hay lạnh gì nó cũng quất tuốt@@ Hix sao trong phim tụi nó cõng nhau coi bộ lãng mạng, nhẹ nhàng lắm mà còn nó cõng chị phải nói là thừa sống thiếu chết, quên cả cái lạnh của đêm Đà Lạt luôn….Mệt..giấc ngủ đến vội vàng khi trên tay nó vẫn chưa kịp đặt ly trà hết nước xuống bàn. Đôi khi ồn ào như vậy cũng tốt, đôi khi khó hiểu trẻ con như với chị cũng tốt..không phải suy nghĩ nhiều về chuyện đã qua…như thế giấc ngủ sẽ đến nhanh chóng và đêm Đà Lạt sẽ bớt lạnh hơn ngay cả trong mơ.
Chap 14:

Sáng! Bình minh thức giất dưới cái lạnh sớm mai. Suýt tí nó đã tự buộc miệng Sài Gòn bình yên không nhỉ rồi đó. Nó xoay người trên ghế so-pha quay mặt ra phía ban-công, ánh nắng len vào phòng một cách yếu ớt nhưng cũng đủ làm hồng đôi má chị đang ngồi ngủ ngon lành trong đống mền bông. Nó đang cố nghĩ lí do sáng nào thức dậy cũng thấy chị ngồi ngủ dưới sô-pha cạnh nó, hoặc là chị sợ ma ngủ trên giường một mình không dám, hoặc văn vẻ hơn tí là “chị lo nó một mình”. Lí do nào cũng hợp lí và cũng làm nó bật cười khẽ một mình.

Ở Đà Lạt, người ta có lí do để ngụy biên cho cái tính lười tắm của mình. Nó cũng vậy, thiệt là lười đi tắm dưới cái trời lạnh se này nhưng mà cả ngày hôm qua lăn lê bò lếch dưới đất với chị về là gục luôn trên ghế nên giờ cảm thấy cần phải tắm. Nhìn kỹ lại chị của nó còn dơ hơn nó nhiều, áo chị lấm lem màu đất, son môi, dầu mỡ của cá viên chiên, kẹo bông, có cả mấy cánh hoa li ti vương trên cổ áo. “Vô tư thấy sợ”…Lúc đó nó quên mọi cảm giác lạnh, nó ngắm chị, không phải ngắm chị vì chị đẹp hay ngắm tới cách nhìn nó vẫn nhìn những người con gái xinh đẹp khác những lần caffe với đám bạn đực rựa. Nó ngắm chị với cách nhìn của một thằng em đối với chị gái mình, từ nhỏ nó thường nghĩ nó không giỏi làm anh cho lắm, càng không thích uýnh lộn với thằng anh (nếu có), nó thích có một người chị…vì sao ư…đơn giản nếu có một người chị gái nó sẽ vừa được chị chia sẻ, chăm sóc bằng những điều một người chị sẽ làm với em trai mình và ngược lại khi cần nó cũng sẽ che chở cho chị những khi chị yếu đuối vì dù là chị thì chị vẫn là một phái yếu. Không thể tin được điều ước vu vơ lúc nhỏ giờ lại thành sự thật, không phải chị ruột nhưng cảm giác lúc này, tay chị nắm lấy tay nó…thực sự ấm áp như một gia đình – điều nó vẫn chưa bao giờ có kể từ lúc nó đủ lớn để cảm nhận cuộc sống…Sau đêm qua nó biết sẽ không mất nhiều thời gian nửa để nâng cấp mối quan hệ của chị và nó từ hai người xa lạ quen biết nhau trở thành chị gái và em trai. Ngày em đi…có lẽ không quá tệ như nó vẫn nghĩ vì nó sắp tìm dc “chị” ^.^

Nằm nghĩ ngợi vu vơ, thi thoảng mĩm cười khi tay chị bất giác siết nhẹ nhẹ tay nó. Đêm qua chơi mệt mõi nên giờ ngủ ngon như chú mèo lười. Nó cũng mệt, nằm nghĩ về chị đã đời nó nhắm mắt ngủ hồi nào không hay. Kệ sự đời, kệ chị ngồi ngủ dưới nền luôn, ai bỉu ngủ trên giường không chịu nhảy xuống ngủ dưới đất với nó chi…ráng chịu!

Lại thức giấc, kiến bò rần rần trong bụng. Lần này thức dậy trời bớt lạnh hơn, nhìn đồng hồ cũng gần 12h trưa. Nó ngồi dậy nhìn xung quanh, đống mền bông của chị nằm dưới nền còn chị thì chẳng thấy đâu, điện thoại cũng quăng bên cạnh nó. Kệ, nó đi tắm, thay đồ, hôm nay tắm đỡ khổ hơn vì cũng ngồi mò được cách sử dụng máy nước nóng…Tắm xong mà chị vẫn chưa thấy về, điện thoại quăng trên giường không chịu mang theo nửa lấy gì kiếm. Thôi kệ nằm chờ chị một tí rồi đi kiếm cũng được, thời tiết không được ấm áp nên nằm trong phòng cho khỏe. Nằm được một chút thì có tiếng cọc cạch mở cửa phòng, một cái đầu xinh xắn đội mũ len trắng thò vào phòng nhìn xung quanh. Chà có gì mờ ám đây nè, vào phòng mà đưa đầu vô trước thăm dò, dc làm bộ ngủ coi chị giở trò lén lút gì không biết. Hình như thấy nó vẫn còn nằm trên ghế nên chị yên tâm rón rén xách giày bước vào phòng, trên tay chị cầm cái khung gì vuông vuông. Đi ngang chỗ nó nằm chị dừng lại ghé mặt sát vào ghế kiểm tra xem nó còn ngủ không, hơi thở chị nhè nhẹ phả vào mặt nó, thơm thật, người chị tỏa ra mùi hương nhẹ của nước hoa và cả mùi sương, ùi gió đà lạt nửa, phải chi ko giả ngủ nó đã ngồi bật dậy trêu chị rồi. Kiểm tra nó xong chị quay lưng đi về phía tủ, sau đó xoay cái khung vuông vuông trên tay bước ra ban-cong đứng ngắm nhìn. Nó cũng rón rén ngồi dậy xem xem chị đang say sưa ngắm cái gì mà đầu chị lắc qua lắc lại như trẻ con vậy.

Nó cứ tưởng nó đang mơ một giấc mơ đẹp thì phải, trước mắt nó là hình ảnh chị đứng ngoài ban-công, trên tay cầm một bức tranh màu chì. Nó đứng cũng ko quá gần chị nên chỉ thấy thấp thoáng hình vài cái cây, hoa và gương mặt một cô gái đang nhìn về phía xa. È-hèm…chẳng lẽ chị của nó biết vẽ hay sao nhỉ…thì ra nữ hoàng nhà ta cũng có tâm hồn nghệ sĩ lắm chứ giỡn à. Nghĩ đến đây nó mĩm cười bật thành tiếng và tất nhiên chị cũng phát hiện ra nó đang đứng sau lưng, âm thầm theo dõi hết cái bí mật nhỏ xíu chị cất công cất sức giấu nó từ lúc về đến giờ. Vừa quay lại chị đã phùng mang trợn má la lên:
– AAAA! Đồ nhox con đáng ghéttttttttttttttt
Nó bật cười thành tiếng
– Haha gì mà mờ ám giấu nhox đó
– Trời ơi!!! Đồ đáng ghét…tự nhiên thức chi dzạ
– Cái giề!!! Đâu ra cái quyền không cho ngta thức dậy hử
– Quyền cái đầu nhox á…huhu còn lén đứng sau lưng chị nửa…đáng ghét >.< AAAAA
Nói xong chị chạy vào phòng nhảy lên giường trùm mền lại nằm im. Không biết là xấu hổ hay giận nó nửa…người gì hành động lúc nào cũng kỳ lạ khó hiểu. Lớn rồi mà chẳng có tí nào người lớn hết, cứ như trẻ con…rất dễ thương. Nó bật cười đi lại giường ngồi kế bên khẽ kéo kéo cái mền ra, chị thì cuộn chặt trong mền nhất quyết không hé đầu ra cho nó nhìn thấy.
– Đồ đáng ghét!!! Nghỉ chơi với nhox rồi đi chỗ khác đi nha
– Gì tự nhiên ghét nhox! Nhox có làm gì đâu
– Thì ai bỉu nhox cứ…cứ
– Cứ sao?
– Cứ theo dõi chị chứ sao
– Ê cái này ngộ à. Nhox nằm im trong phòng, tự chị đứng ngoài đó trước mặt nhox nha
– Nhưng mà hồi nảy sao hok chịu thức luôn đi. Tự nhiên…tự nhiên
– Tự nhiên thức chứ gì…ngủ rồi sao mà biết cái bí mật của ai đó đó haha
– AAA…mệt nhox quá nha…đồ đáng ghét, con nít mà ranh ma xảo quyệt gian thấy sợ…chọc chọc chọc hoài!!!
– Haha thì ai bỉu chị tỏ thái độ vậy chi…ai mà không chọc người đó bị khìn chắc
– Nhox mới khùng đó! Đồ nhox con xạo sự
Trời trời. Chưa thấy ai ngang ngược như chị, nói xấu nó một cách trắng trợn công khai hôn nhiên như vậy. Tội này xứng đáng bị chọc quê nhiều hơn mới vừa. Nó mĩm cười cầm bức tranh của chị lên tay ngồi nhận xét đủ to để chị nghe thấy.
– Chà…để xem…cây này chắc là mấy cây thông, có hoa nửa nè…hoa này ngổ hổng biết hoa gì. Kệ…rồi cái này là mặt trời đúng không ta….mặt trời nằm chỗ này cũng được. Còn cô gái này là ai…hổng lẽ là nữ hoàng nhà mình, chắc không phải, hổng lẽ vừa vẽ mà vừa xuất hiện trong tranh với lại nữ hoàng nhà mình đâu cí đẹp như cô gái này…nữ hoàng xấu…xí…..”Bốp”
Một cú cốc đầu mạnh tối đa ngay trên trán làm nó suýt bật ngửa té xuống giường. Hai tay nó bỏ bức tranh ra ôm lấy đầu…chưa kịp thủ thế nửa chị đã ngồi bật dậy nhảy lên người nó hai tay ra sức ngắt nhéo nó…
– Nè đồ nhox con đáng ghét..cho chết luôn nè…dám chọc chị hả…đồ nhox con…!!!
– Trời ơi đau…thôi thôi xin lỗi…haha xin lỗi mà…uidaa
– Xí còn cười nửa…chị ngắt cho chết lun…đồ nhox con xạo sự…
– Haha thôi ko cười nửa…đau mà…ê đừng có ngắt chỗ đó…chết người đó
– Cho chết luôn..xíiii
Con giun xéo lắm cũng quằn…đằng này cả thân người đè lên mình nó lại còn ngắt nhéo lấy gì nó chịu nổi, phải phản công mới được. Ngay lập tức nó chọt hai tay vào hông chị…hiệu quả tức thì, chị phì cười nhảy khỏi người nó
– A…nhột mà..hihi đồ đáng ghét..cho chết nè
Chị cầm cái gối nện túi bụi vào nó, gối bông nên chị đánh cỡ nào cũng hổng thấm nó. Kệ lỡ rồi chơi tới bến luôn. Nó xăn tay áo lao vào ôm lấy chị đè xuống…mặc cho chị chống cự giẫy dụa nó vẫn đè được chị (mệt phờ râu lun chứ đùa à) xuống để chọt cù léc…tất nhiên chị cũng không vừa hai tay chọt lại nó…
– Hihi đồ vũ phu…thả chị ra…
– Thả cái gì..nảy hùng hổ lắm mà…
– Thả ra…đồ khó ưa…uýnh phù mỏ giờ…hihi nhột mà L
– Uidaa…kiu thả sao còn cắn ngtaaaa…đau…
Vậy là hai đứa giỡn làm rùm cái phòng lên…lăn lê từ trên giường tới dưới sàn, chăn mền ra giường gối nằm đều vứt tứ tung khắp phòng….Hix lần đầu tiên gặp nhau cũng vô tư giỡn, lần này giỡn trong phòng riêng nên hai đứa càng có điều kiện thoải mái giỡn với nhau chẳng sợ ai nhắc nhở…đau thì có đau..vui thì có vui mà mệt thì mệt bở hơi tai…Sức người có hạn…nó đành nằm im đầu hàng nhường phần thắng cho chị
– Thôi chịu thua…mệt quá…phù phù…đó mún làm gì làm gì…nhox thở hết nổi rồi
Nó nằm dài ra…chị vẫn đè lên người nó. Bảo đảm chị cũng mệt nên khi nghe câu đầu hàng của nó chị cũng lăn ra một bên nằm thở
– Hihi chưa gì hết chịu thua rồi…hổng vui gì hết…
– Vui cái nổi gì…chị cũng mệt mún chết còn làm bộ
– Xí..đủ sức uýnh thắng nhox là được rồi ha…
– Thôi nghĩ…đang đói mà còn giỡn kiểu này chắc đem chôn sớm quá.
– Xí! Chết lun cũng được. Ai bỉu nhox con chọc chị chi
– Hổng cần ai bỉu…thích thì chọc thôi à
– Mún bị nhéo nửa hả! Đáng ghét!!!Hihi
Chị đưa tay nhéo vai nó một cái, miệng thì cười khúc khích. Nó cũng hổng đỡ làm gì…cười đáp lại. Nó và chị nằm im nghĩ mệt. Tự nhiên nghĩ ngày nào cũng giỡn như trẻ con với chị thế này thì tốt biết mấy, chị em vui vẻ với nhau…không phải lo nghĩ về cuộc sống, về những điều xô bồ ồn ào bon chen giữa dòng đời…thoải mái biết bao. Có lẽ chỉ những lúc giỡn thế này người ta mới quên đi tất cả những âu lo…và nhất là quên những suy nghĩ về em.
Chap 15:

Cuộc vui nào rồi cũng tàn, nói thì nghe có vẻ to tát quá…giỡn cho đã rồi thì giờ hai đứa nằm im lặng nghỉ mệt. Chỉ còn tiếng xe, tiếng người, tiếng cuộc sống nhộp nhịp bên ngoài. Nó giở bức tranh của chị ra, ký ức nó không đủ để nhớ rõ từng chi tiết, nhưng gương mặt và ánh mắt xa xăm của cô gái trong ảnh khiến nó cảm nhận điều gì đó…điều gì đó tiếc nuối và khao khát.
– Trả cho chị…chưa xong mà nhìn gì
Chị giật bức tranh trong tay nó nhưng mang tiếng giật chứ chị chỉ đưa tay cầm lấy bức tranh kéo gần về phía mình thôi.
– Chị vẽ hả?
– Uhm
– Vậy là sáng nay dậy chạy đi vẽ tranh
– Uhm…buồn ngủ lắm luôn
– Đẹp đó
– Cảm ơn nha. Nhox con biết gì mà bày đặt nịnh
– Sao không biết con nhà nòi đó nha
– Là sao
– Máu nghệ sĩ đầy người nè
– Xí…xạo sự
– Xạo đâu >.< cha nhox là họa sĩ mà.
– Thiệt hôn
Chị nằm quay mặt qua nhìn nó tỏ vẽ thích thú
– Thiệt….
Nó ngập ngừng
– Cha nhox là họa sĩ mà
– Hihi vậy cha nhox là nghệ sĩ rùi
– Ờ chắc vậy…vì là nghệ sĩ nên…
– Nên gì nhox
Nó bật cười…
– Nghèo!
Nó mĩm cười…còn chị chắc hơi shock khi tự nhiên đang vui nó lại mang cái chữ nghèo ấy ra phá tan không khí vui vẻ đang có trong căn phòng. Tất nhiên ngay lập tức nó cảm nhận được mình vừa nói điều không nên nói…Nó quay qua cầm bức tranh chị về gần trước mặt mĩm cười…
– Đùa đó…nhưng mà chị biết vẽ hồi nào vậy
– Uhm chị mới học mấy tháng hà
– Mấy tháng mà vẽ đẹp vậy rồi
– Khỏi cần nịnh đâu ha. Chị vẽ còn yếu lắm bị thầy dạy vẽ cốc đầu hoài
– Sao cốc đầu…gì như con nít vậy
– Hihi tại chị toàn vẽ linh tinh không luôn
– Ờ giỏi…có tiềm năng thành nghệ sĩ rồi đó haha
– Đáng ghét…
Chị cười xoay người nằm ngửa lên, tay kéo bức tranh lại gần mình
– Đố nhox biết người trong hình là ai
– È-hèm…nhox chịu thua. Chị đi vẽ lấy cảnh ở đâu nhox còn không biết lấy gì biết nhân vật là ai
– Xí…đồ khờ. Hổng thấy mặt giống chị hả
– Cái gì…chị vẽ mà giống chị chi. Đừng nói với nhox là chị tự vẽ mình à nha
– Chứ sao. Thấy chị vẽ mình đẹp hông
Hix chưa thấy họa sĩ nào tự vẽ mình như chị hết….nếu có chắc tại nó chưa biết hoa sĩ đó là ai.
– Trời đất! Rồi nảy giờ chị đi đâu vẽ đó
– Chị ngồi ngoài bờ hồ nè…
– Rồi sao hổng thấy cái hồ đâu hết vậy
– Hihi chị đâu có vẽ cái hồ…chị chỉ vẽ hình ảnh chị nghĩ ra thôi
– Ờ…vậy thôi ta ở phòng vẽ luôn đi bày đặt chạy ra hồ ngồi vẽ chi cho mệt người.
– Kệ chị nha. Chị thích rồi sao
– Thì hổng sao. Chưa thấy ai như chị..chạy ra hồ ngồi vẽ đã đời vẽ cảnh đâu đâu…lại còn lấy mình ra làm nhân vật chính nửa
– Hihi…tại chị thích mà
Nó im lặng cười…nhìn thẳng vào bức tranh, nét vẽ tuy còn khá lung tung nhưng vẫn có thể phân biệt đâu là cây đâu là người đâu là hoa.
– Haizz…vẽ thì cũng đẹp…vậy mà bày đặt giấu giấu chi không biết
– Tại chị chưa vẽ xong mà
– Chưa vẽ xong sao chạy về đây chi
– Chị sợ nhox dậy hổng thấy chị nên chị mới về nè
– Trời sao chị biết nhox thức giờ này mà về
– Ai biết đâu đoán thôi
– Chứ không phải đói bụng chạy về bắt nhox dẫn đi ăn hả
Chị cười quay qua nhéo nhẹ vào vai nó
– Uýnh nhox chết giờ! Làm như chị là heo ham ăn nhứ nhox không bằng
– Ừ…đoán thôi người ơi
– Đáng ghét!
– Ủa mà chị bộ chị tính làm họa sĩ thiệt hả?
– Hổng có.
– Chứ sao tự nhiên học vẽ chi?
– Vì…vì…
– Vì gì mà khó nói dữ?
– Vì hồi trước chị coi cái phim đó đó rồi thấy nhỏ vai chính vừa xinh đẹp vừa biết vẽ…
– Ờ hiểu nên thích vẽ chứ gì
– Hihi đúng rồi. Tại chị xinh đẹp rồi nên chị nghĩ chị phải học vẽ mới có được người yêu đẹp trai như nhỏ đó
– Trời đất!
Nó muốn á khẩu với câu trả lời chẳng biết là đùa hay ngây ngô của chị nửa.
– Có vụ tại chị xinh đẹp rồi nửa hả
– Tất nhiên!
Chị nghênh mặt chăm chú nhìn vào bức tranh, miệng trả lời với gương mặt tỉnh rụi đúng với hai từ tất nhiên…ừ sự thật hiển nhiên là chị xinh mà.
– Cứ cho là chị xinh đi nhưng làm cái khác cũng có người iu vậy mắc gì cứ phải biết vẽ?
– Uhm chị cũng có suy nghĩ vấn đề này rồi. Nhưng mà nghĩ nhiều chị nhức đầu lắm. Chị thích có người iu như vậy, chị thích giống nhỏ đó…chị thích cái phim đó
– Phim gì mà chị cuồng dữ vậy trời?
– Bí mật. Mai mốt chị cho nhox coi chung với chị
– Èo có bộ phim thôi cũng bí mật.
– Chứ sao. Phim của chị mà
– Gì phim của chị?
– Hihi quên! Phim của chị thích.
Hình như tự chị chưa hài lòng với câu trả lời của mình, ngay lập tức chị nói tiếp luôn
– Nhưng nhất định nó sẽ là phim của chị
– Chưa hiểu lắm?
– Uhm. Chị sẽ làm nó thành phim của chị
– Hix càng lúc càng rối rồi đó nghen. Làm thành phim của chị là sao..sao làm được cô hai. Bộ tính làm đạo diễn đạo phim của người ta hả?
– Hổng phải! Mà chị sẽ làm nó thành của chị
– Nghĩa là sao
– Trời ơi ngốc quá nha nhox khùng. Thì ý chị nó sẽ là câu chuyện của chị đó
– …Ờ…theo nhox hiểu…thì chị tính đưa phim thành thật
– Uhm
Nó im lặng…không phải im lặng vì tính cánh thường ngày của nó mà im lặng vì nó đang ráng nhịn cười. Nếu không phải là nó mà là ai khác cũng vậy, bảo đảm sẽ phì cười với câu trả lời rất thẳng cộng với gương mặt nghiêm túc của chị.
– Bộ chị tính làm thiệt hả?
– Thiệt
– Nghiêm túc?
– Uhm!
Nó thôi cười. Chị nói nghiêm túc thì nghĩa là chị sẽ làm, có thể đó là điều ngư ngơ mơ mộng, nhưng nếu là nghiêm túc thì ý định của chị không buồn cười chút nào. Chị quay qua nhìn nó
– Bộ nhox hổng tin chị làm được hả
– Không phải không tin. Mà thấy nó sao sao ấy
– Mơ mộng đúng hông?
– Uhm
– Chị biết mà. Phong cũng nói giống nhox vậy. Hắn còn cười ầm lên khi nghe chị nói vậy nửa đó. Bực mình dễ sợ.
– Ờ ờ…(nó cũng suýt cười chứ giỡn à)
– Kệ! Chị thích chị sẽ làm. Nhox biết không! Chị thích làm những gì người ta nói không thể với lại…
– Sao?
– Với lại chị không thích cái kết của phim đó. Chị muốn làm cái kết khác.
– Uhm nhox hiểu! Nhưng mà vì một phim mà chị tính thay đổi cuộc sống của mình sao?
– Hihi nhox khờ! Làm điều chị thích mới là chị đúng không nè ^_^
Chị cười cốc nhẹ lên đầu nó. Tất nhiên câu trả lời đơn giản của chị rất thuyết phục khiến nó không còn nghi ngờ gì về ý định có vẻ mơ mộng và mạo hiểm của chị. Ừ nhỉ cuộc sống xô bồ lắm, người ta chạy theo guồng quay hối hả của đồng tiền, danh vọng…mấy ai dừng lại và nghĩ rằng nên làm theo những điều mình thích, hay đơn giản là dám sống vài phút nào đó trong mơ mộng hay không?…Chỉ một chút thôi nhé vì giữa mơ mộng và thực tế cuộc sống rất khác nhau cũng như đời có thể là phim nhưng phim chưa chắc sẽ là đời. Nhưng với chị thì khác, có lẽ chị nhất quyết muốn biến điều không thể thành có thể, vẽ một bộ phim trở thành cuộc sống thật. Khó tin và viễn vông nhưng chẳng có gì sai cả, đó là chị kia mà haha.
– Bộ lúc nào chị cũng suy nghĩ mơ mộng như vậy hả?
Nó mĩm cười hỏi chị, tất nhiên nó vẫn sợ câu hỏi của nó làm chị buồn và giận nó. Nhưng không…
– Uhm. Nhox biết không. Chỉ khi nào chị suy nghĩ mơ mộng như vậy chị mới cảm thấy thoải mái hổng bị đau đầu đó nhox. Đi làm mệt lắm lúc nào cũng phải suy nghĩ, tính toán hết…nhiều lúc chị mệt mõi tới stress luôn…Hix nên lúc nào hổng phải làm việc chị muốn mình mơ mộng nè, suy nghĩ linh tinh, làm điều chị thích như vậy chị mới vui vẻ nè, làm việc mới tốt hơn nè.
– Nhox hiểu rồi! Hèn gì chị thích làm con nít!
– Hihi đúng rồi! Làm con nít mới vui đúng không nhox?
– Uhm…tất nhiên!
Nó và chị im lặng. Nói linh tinh nảy giờ cũng nhiều…cũng chẳng cần phải suy nghĩ gì nhiều nửa. Mỗi người chọn cho mình cách để sống vui vẻ, cách để thư gian sau mỗi giờ làm việc mệt mõi, áp lực…và chị chọn cho mình cách mơ mộng, làm những điều người khác cho là không bình thường để tìm niềm vui. Nó chưa biết công việc của chị là gì, nhưng có lẽ dù công việc gì người ta cũng mang rất nhiều áp lực và trách nhiệm. Có lẽ nó nên học theo chị, học một chút mơ mộng, một chút cách sống trên mây như những bộ phim, những câu chuyện trong tiểu thuyết để tìm niềm vui sau những giờ học tập làm việc mệt mõi.

Nó với chị cứ nằm như vậy sau khi nói chuyện đã đời, mõi cả miệng. Chợt giật mình rằng hình như nó đã khác trước rất nhiều. Giờ đây nó đã biết tám chuyện nhiều hơn với người khác, ừ thì ai rồi cũng phải khác mà…nhưng cũng phải công nhận chỉ có chị là người làm cho nó nói chuyện một cách thoải mái như vậy. Điều mà ngay cả em cũng chưa bao giờ làm được. Phải nói là với em…hai đứa đứa nào cũng im im, lạnh lạnh như vậy mới đúng là cặp đôi suýt hoàn hảo chứ. Chỉ là suýt thôi nhé vì…hai đứa đâu còn là của nhau nửa đâu 🙂

Chap 16:

Đói bụng nhưng nhờ giỡnvới tám chuyện mệt nên hai đứa nằm lăn ra ngủ ngon lành ngay trên nền sàn luônchẳng thèm bò lên giường, xung quanh mền gối cả mấy cái áo bông của chị nằmlung tung khắp phòng. Nó thức dậy bởi hơi thở nhè nhẹ phả vào mũi, thơm mùison, mùi con gái…cảm giác bình yên lắm, thoải mái lắm giữa cái tiết trời se se,cơn nắng nhẹ chiếu vào phòng. Nó đứng dậy vươn vai, gần chiều tối rồi mà cảmgiác cứ như buổi sớm mai. Khi tâm trạng con người ta nhẹ nhàng thoải mái thìlúc nào mà chẳng phải bình minh. Nó quay mặt nhìn chị nằm ngủ ngon lành dướisàn mĩm cười, đôi khi có một ai đó thân thiết kề bên ngay lúc ta đau nhất…đó làđiều may mắn và ta sẽ đi qua nổi đau một cách nhẹ nhàng, dịu dàng hơn.

Nó lại đi vệ sinh cánhân, xong đánh thức chị dậy để đi ăn, cả ngày có ăn uống gì đâu. Vừa thức dậychị đã phụng phịu cái mặt vì bị phá giấc ngủ ngon và cũng vì đói bụng. Hôm naynó đưa chị đi ra quán ăn nhỏ nằm nép mình dưới con dốc. Quán ăn tuy nhỏ nhưngkhá sạch sẽ, nó chẳng biết quán ăn này đâu, chỉ là xách xe chở chị chạy vòngvòng, thấy cái biển gỗ nên ghé đại vào thôi. Hai đứa gọi món, quán nhỏ nhưng thựcđơn khá phong phú và tất nhiên nó im lặng để chị chọn món…muốn chọn nó cũng chẳngđược chị cho quyền chọn. Ăn uống no nê, chị lại đòi nó chỡ đi vòng quanh hồ,mua vài xâu cá viên chiên, vài củ khoai nướng rồi lại đưa xe đi đến Đà LạtNight, quán caffe mà nó trót yêu ngay trong lần thứ 2 được đến Đà Lạt. Lần trướclà lúc còn nhỏ theo đoàn tham quan của trường mẹ nó dạy, lần này thì đặc biệthơn…đặc biệt hơn rất nhiều….có lẽ đặc biệt nhờ phát hiện caffe này hay sao nhỉ J.

Gọi một ly caffe choriêng nó, một ly caffe kem dành cho chị, nó và chị lại trò chuyện những câuchuyện không đầu không đuôi, chẳng đặc biệt cũng chẳng liên quan gì nhau, vậymà mãi đến khi sương xuống ướt khung cửa kính, tiếng nhạc nhỏ hơn, tiếng tròchuyện xung quanh thưa thớt hơn nó mới đứng dậy chở chị trở về phòng…Vậy là ở lạiĐà Lạt cũng khá lâu rồi đó nhỉ, đã bắt đầu nhớ SG, tất nhiên nó vẫn chưa dámnói với chị vì lí do chị bắt nó ở lại là chờ SG đưa em đi kia mà.
– Nhox ngủ chưa?
– Chưa…sao chị không ngủ đi
– Hồi sáng ngủ nhiều quá trời tự nhiên chị ngủ hổng được
– Uhm vậy qua đây ngồi chơi nè
– Chỗ đó lạnh hông?
– Cũng lạnh. Đem mền xuống đây
– Uhm
Chị mĩm cười đứng dậy ômtheo đống mền bông chạy lại ghế chỗ nó ngồi uống trà.
– Sao nhox hổng lên giường ngủ?
– Ừ chưa buồn ngủ
– Xí! Có thấy đêm nào nhox ngủ trên giường đâu
– Cũng hổng biết nửa, kệ ngủ đâu cũng được quen rồi mà
– Khó hiểu
– Khó hiểu là chị kìa
– Sao khó hiểu
– Thì sáng nào ngủ đây chị cũng ngồi ngủ kế bên chứ sao
– Cái đó tại…
– Tại gì?
– Tại…kệ chị. Nhox con hỏi làm gì. Nhiều chuyện!
– Trời đất!
– Hihi

Chị giật ly trà trên taynó uống một hơi hết sạch…nhăn mặt vì đắng rồi cuộn mình vào chăn dựa đầu lênvai nó. Trời lạnh, nó cũng lười nói chuyện nên mặc chị muốn làm gì làm, rótthêm trà ra ly đưa mắt nhìn ra bên ngoài. Có thể thấy rõ những hạt mưa phùn bênngọn đèn đường, có thể thấy rõ bóng cây nghiêng nghiêng phía xa. Nó cứ nghĩngày em đi chắc nó sẽ đau như thế nào khác kia chứ không phải như thế này, nó cứnghĩ mọi chuyện sẽ đau theo kiểu nào đó chứ không phải im lặng như bây giờ, cócảm giác nhẹ nhàng…se se nào đó trong lòng…hay vì nó chưa biết phải đau như thếnào chăng…Nó im lặng…cũng gần 1h đêm, vai nó càng lúc càng nặng vì cả thân ngườichị ngủ nằm hẳn lên một bên vai nó. Khẽ kéo chị nghiên hoàn toàn lên ngực nó đểchị nằm thoải mái, nó tiếp tục dòng suy nghĩ riêng mình. Chợt tiếng điện thoạireo nho nhỏ vang lên. Nó bắt máy, là Hân.
– Alo Hân nè!
– Ờ ờ!
– Nói chuyện gì thấy ghét vậy
– Ờ có gì ko
– Ngủ chưa?
– Ờ chưa?
– Vậy…vậy ra trạm xe đón Hân đi
– Là sao
– Mệt quá. Sắp tới trạm xe rồi nè. Ra đón Hân nghen
– Nhưng mà sao…
Chưa gì đã cúp máy, nócòn chưa kịp hiểu vấn đề nửa mà trời @@. Tự nhiên đâu chạy lên đây nửa đêm nửahôm chi không biết nửa…Nói vậy thì nói nó cũng khẽ đặt chị nhẹ nhàng xuống ghế,lấy gối chèn vào dưới đầu chị, kéo mền đắp lên người chị rồi mặc áo khoác đi xuốngquầy tiếp tân. Vẫn là cô bạn tiếp tân hôm trước nó xuống xin thêm mền.
– Có chuyện gì không anh
Nhỏ đứng dậy tay dụi dụimắt cho tỉnh ngủ khi thấy nó lui cui dắt xe máy ra ngoài.
– À anh chạy ra trạm xe rước đứa bạn mới lên
– Dạ sao bạn anh lên khuya vậy ạ?
– Anh cũng không biết.
– Anh biết đường đi chưa?
– Ừ anh biết rồi. Cảm ơn em.
Nó đẩy xe xuống dưới đườngrồi mới đề máy, tiếng xe làm anh bảo vệ ngồi ngoài cổng cũng giật mình thức dậy.Nó đưa xe chạy chầm chậm trên đường, giờ này đường vắng nhưng không đến nổi thiếubóng người qua lại nhất là khi những chuyến xe đêm đang và đang chuẩn bị về đến.Nó dừng xe ở một góc đường phía ngoài trạm xe. Những người khách đang lục đụclên xe chuẩn bị cho hành trình trong đêm về SG, nó đứng bên đường nhìn như mộtngười lữ khách phương xa, đưa ánh mắt chăm chú nhìn vào dòng chữ Tp.HCM trênthân xe…giá mà nó đang ngồi trên chuyến xe ấy để về SG thật nhanh thật nhanh nhỉ.

Xe lăn bánh, khuất saudãy phố, khuất sâu vào màn đêm…dưới những ngọn đèn đường mọi thứ bổng trở nênbuồn đến lạ lùng. Rồi chuyến xe khác cũng chầm chậm ngừng lại, những người xeôm chạy đến vây lấy cánh cửa xe để chọn cho mình người khách để mời gọi. Biết rằngnhà xe sẽ vẫn có xe đưa đón khách tận nơi nhưng họ vẫn cố bám lấy như tìm chúthy vọng nào đó trong đêm, âu cũng là mưu sinh cả mà. Nó không phải xe ôm nên đượcquyền đứng phía xa đưa mắt tìm nhỏ Hân trong dòng người xuống xe. Không khó đểnhận ra dáng người cao cao của nhỏ, cố gắng chen khỏi dòng người nhỏ đưa mắttìm nó. Hơi khó để nhận ra nó giữa đêm đen phía bên đây đường. Nó đưa tay vẫychứ không buồn lên tiếng gọi, nhỏ Hân cũng nhìn thấy nó vẫy nên xách giỏ bướcsang bên đường mặt mày lộ vẻ mệt mõi sau chặn đường dài. Tháo tai nghe ra, bướcđến gần nó, nhỏ xuýt xoa
– Trời lạnh quá chừng..phù phù..ra lâu chưa?
– Mới ra thôi. Bộ hổng đem áo ấm theo hả
– Kiếm được vé là đi liền quên mất tiêu đem áo ấm.
– Tự nhiên lên đây chi vậy
– Mệt quá. Tính đứng đây tới sáng luôn hả
– Ờ ờ…quên. Lên xe đi
– Uhm
– À mà nè
– Gì?
– Mặc vô đi. Biết trên này lạnh mà mặc đồ gì móc tanh vậy…rủibệnh rồi sao
Nó cỡi áo khoác của mìnhđưa cho nhỏ. Cái tật mặc đồ mỏng vẫn không chịu bỏ, đi lên Đà Lạt mà mặc cái áotrong đêm cũng đủ nhìn thấy rõ cả màu áo bên trong của nhỏ hèn gì nhìn mặt xanhxao, mệt mõi vì trời lạnh đúng rồi
– Hổng chết đâu mà lo
Nhỏ nghênh mặt cầm áo mặcvào rồi leo lên xe ngồi.
– Ừ bệnh rồi than đi
– Bệnh vẫn khỏe hơn M nhìu. Khỏi lo ha.
– Ko cho lo thì thôi…
Nó đề máy cho xe chạyđi. Nhỏ ngồi lấy tay vịn hờ lên vai nó, chợt nhỏ thầm thì
– Lạnh hông?
– Lạnh!
– Vậy sao bày đặt ga-lăng đưa áo chi
– Ờ…ờ
– Nè
– Gì nửa
– Làm gì khó chịu vậy
– Đâu có…
– Chứ sao nói chuyện trống không vậy
– Quen rồi mà.
– Đáng ghét!…
Nhỏ hổng thèm vịn taylên vai nó nửa, lấy tay khoanh trước ngực
– Ấm ghê!
– Sao
– Hân nói áo ấm ghê
– Ờ áo Hân mua bửa trước đó
– Biết rồi! Bửa giờ vẫn mặc áo này hả
– Ờ! Thì được có cái áo đó thôi đó
– Cái khăn choàng đâu
– Quăng ở nhà rồi
– Sao hổng đeo vào
– Gọi gấp quá mặc cái áo đi cho nhanh mà
– Tưởng hổng thích đeo
– Là sao
– Thôi hổng có gì…
Nó im lặng đưa xe chạyvòng về phía khách sạn, vừa dừng xe lại nhó Hân lại ghé mặt nói nhỏ vào tai nó
– Nè
– Gì nửa?
– Hân đói bụng
– Ủa trên xe chưa ăn gì hả
– Uhm nảy xe ghé quán ăn mà Hân ngủ quên
– Ờ vậy giờ sao?
– Kiếm gì ăn đi
– Hix giờ biết còn ai bán gì không mà đòi ăn?
– Chứ giờ sao?
– Ờ…thôi kệ để chạy vòng vòng kiếm gì mua cho ăn. Lênphòng trước đi.
– Không!
Nhỏ bấu nhẹ vào vai nó
– Chứ sao
– Chở Hân đi với
– Không mệt hả
– Mệt nhưng chưa muốn lên phòng!
– Ờ ờ sao cũng được. Đi thì đi.
Nó gật đầu nói vọng vàotrong với anh bảo vệ đang đứng dậy đi chạy đến giúp nó dắt xe vào
– Anh ngồi đi em chở bạn em kiếm gì ăn đã
Nó quay xe trở ra chầmchậm cho xe chạy vòng ngược trở vào chợ, trời khuya thế này hy vọng trong chợ vẫncòn ai đó mở hàng quán bán gì đó ăn được. Sau lưng nhỏ Hân ngồi sát vào nó hơn,cảm giác là vậy…Nó chạy vòng vèo khắp mấy con đường trong chợ…chẳng còn ai bángì để ăn được, tất cả đều vắng vẻ, thithoảng lắm mới có vài người qua lại trên đường. Trời thương, nó phát hiện mộtquán vẫn còn sáng đèn, hình như là quán nhậu thì phải, kệ cho xe vào có gì ănđó vậy. Đúng là quán nhậu, trong quán vẫn có vài người khách tụm lại vào nhaunhậu nhẹt. Anh phục vụ chạy đến dắt xe nó lên lề, kéo một cái bàn ra gần sátmép đường mời hai đứa nó ngồi.
– Giờ còn gì ăn không anh?
– Dạ còn. Anh chị cứ gọi thoải mái
Phục vụ vừa nói vừa vạchmenu ra đưa cho nó.
– Hân ăn gì kêu đi!
Nó đưa menu qua cho nhỏHân, còn mình thì áp vội tay vào bình trà nóng phục vụ vừa đặt lên bàn.
– M ăn gì?
– Ừ gì cũng được, Hân gọi đi
– Uhm.
Nhỏ cặm cụi chọn món, lađói bụng mà toàn gọi mấy món ăn vào chẳng thấy no tí nào, toàn là đồ ăn để nhậu.Mà cũng đúng, đây là quán nhậu mà, nhưng được cái bù lại là số lượng món ăn cũngnhiều nên hai đứa ăn chắc cũng no.
– M uống gì không…bia hay rượu
– Thôi cho xin đi….đâu có biết nhậu
– Hihi hỏi chơi thôi. Anh cho tụi em hai chai sữa nha
– Có ngay!
Anh phục vụ vui vẻ cầmmenu quay đi. Nhỏ Hân ngồi thẳng người dậy cỡi áo khoác bỏ sang ghế bên cạnh.
– Sao vậy?
– Cỡi ra cho mát
– Trời đất! Mới than lạnh mà
– Giờ hết lạnh rồi
– Thôi đi cô. Mặc áo vào đi, mặt tái mét kìa
– Kệ Hân…
– Bệnh cho biết
– Uhm.
– Mà sao tự nhiên chạy lên đây chi giữa đêm hôm vậy hả?
– Thích thì lên. Ý kiến gì hôn
– Ờ thì lên chi cực khổ
– Lên chơi mà cực khổ gì
– Ờ ờ!
Nhỏ im lặng tay xoayxoay bình trà nóng. Nó cũng không hỏi nhiều nửa vì có hỏi nhỏ cũng có chịu trảlời đâu. Được một chút thì món ăn bắt đầu được dọn ra, nóng nghi ngút khói, mùithức ăn bốc lên giữa cái lạnh tái người làm người ta cảm giác thèm ăn nhiều hơnnửa.
– Có đồ ăn rồi nè. Ăn đi rồi về ngủ
– Từ từ. Làm gì gấp ngủ dữ vậy?
– Ờ thì sợ Hân mệt thôi
– Khỏi lo đâu ha. Khỏe hơn M nhiều
– Ờ ờ
– Nè ăn đi!
Nhỏ gắp đồ ăn vào chénnó.
– Thôi dc rồi Hân ăn đi M tự gắp dc mà
– Biết rồi! Nói nhiều
@@ Nói nhiều cũng bị lanói ít cũng bị ghét…riết chẳng biết làm sao cho vừa ý cô nàng này nửa. Thôi ăncho đỡ mệt óc. Đồ ăn nhiều nên hai đứa mất cả tiếng đồng hồ vừa ăn vừa nghỉ nóichuyện vu vơ mới xong. Trời khuya, quán cũng còn bàn nó và một bàn nửa, gần 3hsáng…ăn no, cũng đến lúc về phòng rồi chứ nhỉ.
– Nè!
– Gì!
– No chưa?
– Muốn gì nói gì
– Thì ăn xong rồi về phòng ngủ. Bộ hổng mệt hả
– Hết mệt rồi. Làm gì cứ đòi về phòng hoài vậy?
– Thì giữa khuya rồi không về nghỉ chứ đòi đi đâu nửa?
– Chạy ra hồ chơi đi
– Trời đất. Thôi giờ ra hồ làm gì? Mai đi
– Nhưng Hân chưa muốn về phòng
– Gì kỳ vậy?
– Không biết. Đi ra hồ chơi nha…đi đi!
Không biết học ở đâu racái chiêu nhõng nhẻo nửa, cầm tay nó lắc lắc bắt chước y chan bà cô đang ngủ ởphòng kia, chẳng thấy giống nhỏ Hân thường ngày gắt gỏng với nó bao giờ.
– Ờ ờ…thì đi
– Hihi!
Nhỏ cười đứng dậy đi raxe trước. Nó tính tiền xong cũng đi theo dẫn xe ra chạy về phía hồ. Trời tối lạilạ đường nên nó chạy xe rất chậm, vậy mà vẫn không tránh được những cơn gió đêmthổi lùa vào, không áo lạnh, trời lại lấm tấm những hạt mưa phùn, mai bảo đảm sẽcó hai đứa lăn ra bệnh cho coi, mà chắc chỉ mình nó bệnh, nhỏ có mặc áo ấm kia mà.

Back Facebook Twitter Tin nhắn
Up
Tags: http://aeck.wap.sh/thu-vien/tong-hop-truyen-hay/ngay-hom-qua-da-tung/phan-14
SEO: Bạn đến từ:
Từ khóa:
U-ON Free counters!